Ngoại truyện


 BAO GIỜ, TA GẶP LẠI NHAU!
 
Đã qua gần 2 năm!
 
Tôi cởi chiếc áo đồng phục của công ty, liệng vào cái chậu giặt đồ cũng đã hơi được vun đầy, thở dài. Mấy ngày nay lên công ty, phần vì áp lực chạy chương trình, phần vì bị sếp bực mình la lây, đâm ra tôi mệt mỏi muốn nằm ườn một chỗ.
 
 Thực ra so với hồi mới đi làm, sức chịu đựng của tôi đã được tăng lên đáng kể ấy chứ. Những ngày đầu, khi gặp những áp lực như này, về phòng tôi thường phải chửi đổng vài câu cho hạ hoả, đi lang thang gặp người ngày người nọ, chia cho họ ít stress mà tôi nhận được, mà quên rằng tôi cũng nhận lại không ít theo chiều ngược lại.
-“ Ừ, thì người ta làm sếp mình, bỏ tiền ra thuê mình, thì cũng nên chịu vài lời gọi là góp ý với cấp dưới”
 
 Dần dà, tôi cũng chai lỳ. Có khi nghe riết nó đâm ra thói quen, hoặc là không có những lời cằn nhằn đó đâm ra thiếu thiếu chút gì đó, hoặc không có động lực để gồng mình lên làm việc.
 
 Dăm ba lần tôi cũng định xin nghỉ việc, về nhà làm ở một công ty cách nhà hơn hai chục cây số, theo lời đảm bảo của Ba Mẹ tôi. Nhưng đôi khi, tôi muốn ở lại cái Sài Gòn ồn ào này thêm vài năm nữa, trải nghiệm nhiều hơn nữa. Đi chán rồi cũng về nhà, lúc ấy hành trang mình mang về cũng cả một đống kinh nghiệm, xin ở đâu chẳng được. Theo lý thuyết nó là như thế đấy.
 
 Mẹ tôi vẫn thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm tôi vài câu, và bao giờ chốt lại cuộc điện thoại bao giờ cũng liên quan đến công việc. Thế nên đôi khi Mẹ tôi hằn học cúp điện thoại, hoặc người đó lại chính là tôi. Phải thôi, Mẹ tôi muốn tôi “ổn định”, còn tôi lại muốn mình “ trải nghiệm”.
 
  Công ty tôi cũng thuộc dạng tiềm năng, theo như lời tôi được Pr khi đi phỏng vấn. Tôi chẳng đắn đo suy nghĩ lao vào như con thiêu thân thấy lửa, và cũng chẳng hiểu lý do gì mình gắn bó với nó cũng đã được hơn một năm.  (Những năm trước tôi làm ở công ty khác). Rồi thì sao nhỉ, lương theo kiểu đủ sống dành cho một thằng con trai. Tiền phòng, tiền điện nước, tiền xăng, ăn uống…..tất tần tật mọi thứ . Tôi sẽ làm một phép tính đơn giản như thế này:
 
 
Tiền lương trừ tất tần tật ấy sẽ còn dư ra vài cốc cà phê, dăm ba gói thuốc cộng thêm một hai cuộc nhậu bình dân. Đã có vài lần tôi hạ quyết tâm cũng phải để dành tiền cho việc đại sự hơn, hoặc giả như chả có chuyện gì đại sự, thì cầm một ít tiền về Tết mua này sắm nọ, một phần vì chữ Hiếu, một phần cũng để Mẹ tôi vẫn thấy tôi sống ổn, không những ổn mà còn tốt là đằng khác.
 
Ấy vậy mà, cuối tháng nhận lương, bấm bụng để dành, cuối tháng tôi hồn nhiên vô tư rút nó ra để dùng. Sau này, tôi hiểu rằng đó là một ý tưởng điên rồ và vô cùng xuẩn ngốc.. Nói chung, tôi là một thằng con trai đủ nuôi được bản thân và chấm hết.
 
 Chuông điện thoại réo vang, giai điệu bài Loving you quen thuộc vang lên.
-“Ừ, tao đây!”
-“Sáu giờ rồi, mày lề mề nó vừa thôi!”
-“Rồi, tao kẹt xe!”
 
 Không kịp để thằng Huy kịp chửi một câu nào, tôi vội vàng cúp máy rồi liệng nó lên giường cái kịch. Cái điện thoại đảo hai vòng rồi lăn vào góc tường nằm im. Đấy, cả cái điện thoại cũng chẳng được cái nào xịn, tiện tay thể hiện như vậy đấy.
 
 Tôi lao vào phòng tắm, nghêu ngao hát ba bốn câu vu vơ gì đấy! Bữa tiệc với bọn cấp ba đôi khi cũng nên sạch sẽ một chút vẫn hơn.
 
 Mãi đến sáu giờ ba mươi tôi mới có mặt. Bị mấy đứa nó chửi như hắt nước vào mặt, lủi thủi tôi kiếm chỗ ngồi. Hôm nay là ngày thằng Huy sinh nhật, cũng là ngày nó ra măt người yêu. Thế nên sau khi chúc mừng sinh nhật, chúng tôi nâng ly chúc mừng nó được đeo gông vào cổ.
 
 Lớp chúng tôi họp lớp số lượng cũng giảm dần. Một vài đứa trở về quê, một vài đứa thì phiêu lưu ở chốn nào đó. Đến như thằng Hưởng bạn thân tôi, cũng phiêu diêu sang Lào xây dựng cái chết tiệt gì bên đó tận một năm. Ngày chia tay nó, tiểu sư muội của tôi khóc như chưa từng được khóc. Bọn yêu đương nó vớ vẩn vậy đấy.
 
 -“Này, cái cô kia, đến muộn thì ngồi cạnh thằng Tín đấy!”.
 -“Thông cảm đi mà, phải trốn chồng đi đấy!”
 
 
Tôi chẳng cần ngước lên cũng biết ai đang tới. Cô ấy ngồi cạnh tôi, nhẹ nhàng, mùi nước hoa thoảng nhẹ.
 
-“ Này, không chào Dung một tiếng à?”
-“Say rồi, nhìn không ra!”- Tôi giả giọng lè nhè, trêu lại.
 
Thật ra tôi và Dung lâu lắm cũng chẳng gặp nhau, bởi công việc, bởi thời gian. Ở cái thành phố ngày đêm không ngủ, thức trắng mắt này thì làm về chỉ muốn nằm đánh một giấc. Sáng mai dậy lại đi làm, tối về đánh một giấc. Cứ như robot ấy.
 
 Quan trọng hơn, Dung bây giờ cũng đã có gia đình. Thời gian cô ấy dành cho tôi thì cũng chả có gì quan trọng trong cái list to do hằng ngày nữa. Hai vợ chồng cô ấy rất đẹp đôi. Chồng cô ấy là người vui tính, thoải mái, cũng tếu táo ra phết. Tuy nhiên không đẹp trai bằng tôi, tôi đã từng hét toáng lên trong đám cưới chọc cả 2 vợ chồng trẻ như vậy.
 
-“Thế dạo này cái cô công chúa đâu rồi?”
 
Dung hỏi rất khẽ, nhưng bọn bạn lập tức nhìn tôi, nuốt không khí ừng ực chờ đợi câu trả lời. Cũng phải thôi, mấy tháng nay tôi biệt tăm, chúng nó càng tò mò hơn.
 
-“Cũng hết!”
 
 Tôi nói gọn lỏn, hiển nhiên bọn bạn làm gì chấp nhận câu trả lời này chứ.
 
-“Kiểu như ngược tính, không cùng suy nghĩ ấy mà!”.
 
Tôi nâng ly lên để đánh lạc hướng, Dung cũng nâng ly nước ngọt lên hưởng ứng. Thế là chỗ chúng tôi lại ầm lên vui vẻ.
 
Nhắc đến cô công chúa tôi lại có vẻ hoài niệm một chút. Sau khi rong ruổi những ngày tháng lông bông một mình, cuối cùng tôi cũng bị một người con gái đốn gục. Hiền thục, nhu mì, biết để ý là những điểm mà tôi rất thích. Nhưng đôi khi tôi cũng thấy nó quá phiền toái.
 
Phiền toái đến nỗi lần tôi dẫn ra mắt thằng Kiên sau một thời gian dài hẹn hò, thằng bạn tôi liền đặt cho cô nàng biệt danh “Công chúa”. Theo nó giải thích, chỉ những người được cưng chiều nên đâm ra tâm lý luôn muốn được chiều chuộng. Rụt rè quá mức!
 
 Tôi cũng đồng tình với nó, nhưng sau này mới bắt đầu những vết rạn không thể hàn gắn. Tức là tôi ăn cá viên chiên với tương ớt đỏ, cô nàng bắt tôi phải ăn cá viên chiên với tương đen. Đấy, dạng dạng như thế, chỉ vì tương đen nó ngon hơn tương đỏ.
 
Dần dần, không phải chỉ là lọ tương, đến giờ giấc, sở thích, những trận đá bóng hoàn toàn lành mạnh của tôi cũng bị kiểm soát dần dần.
 
 Thôi em cứ làm công chúa, phò mã tôi không làm được!
 Thế là chia tay!
 Ngày anh đi, mưa như trút nước!
 
Dung quay sang tôi, tủm tỉm cười:
 
-Sao, thế bao giờ mới kiếm được người ưng ý!
-Không biết, chắc tôi ở giá cho khoẻ!
-Ông dở hơi à, hoá ra ngày xưa tôi thích người dở hơi cơ đấy!
 
  Cô nàng nguýt dài đầy vẻ tinh nghịch, đôi khi tôi nghĩ chắc chúng tôi còn là những đứa học sinh cơ đấy! Tôi cười nhún vai đồng tình.
 
-Hay là ông thử nối lại với Yên còn kịp đấy!
 
 Tôi đánh rơi cái ly xuống đất. Cũng may nó nằm im, cũng chẳng vang lên tiếng vỡ chát chúa nào.  Nhưng từng đó cũng khiến cho bọn hóng hớt ngồi bên rú lên.
 
-Người ta đã chụp hình cưới up lên face rồi còn kịp gì nữa!-Thằng Linh vỗ vai chiến hữu thất tình của nó.
 
 Cũng phải nhỉ. Mới cách đây hai ngày, Yên có gọi cho tôi và thông báo chuẩn bị nhận thiệp mời. Tôi cũng chẳng nhớ lúc đó tôi có phun ra vài câu sến sẩm kiểu như:
 
-Ồ, chúc mừng bạn nhé!
-Ồ, hạnh phúc nhé!
-Ồ, tớ mừng cho hai bạn!
 
Dẹp, dẹp hết những giả tạo, tôi buồn thúi ruột gan ra chứ chẳng đùa.
Đôi khi có những thứ tình cảm, nó in hằn trong tâm trí, muốn xoá nhoà nó đi cũng chẳng biết phải mất bao lâu. Chẳng qua là người ta cố tình quên, hoặc là vô tình quên một lúc mà thôi.
 
Có phải như lời thằng Hưởng từng nhận xét về cuộc chia tay tôi với công chúa là do Yên! Là do tôi không thể nào chấp nhận người con gái khác, hoặc là do tôi vẫn còn quá nhiều vết hằn!
 
Thế hoá ra, do tôi có lỗi, chứ không phải do công chúa.
 
 Tôi và Yên chia tay cũng khá lâu. Cái thời mà chúng tôi vẫn là những sinh viên ngồi mài đít quần trên giảng đường ấy. Lúc ấy tôi mới hiểu câu nói:
 
-Giữa hai người bằng tuổi, người con gái bao giờ cũng trưởng thành hơn!
 
 Vài năm sau, tôi vẫn là tôi, còn Yên thì sắp lên xe hoa.
 
-Thôi, mà hôm nay sinh nhật Huy cơ mà, nâng ly, đâu phải lúc nào chúng ta cũng được gặp nhau như thế này!
 
Tôi nâng ly lên, rồi nhân lúc không ai để ý, lặng lẽ đặt ly xuống bàn. Một cảm giác lưng chừng buồn.
 
Tối hôm đó, chúng tôi đi hát Kara giải bia. Tôi cũng chẳng nhớ mình đã gào được mấy bài, mất bao nhiêu tiền vì không đạt số điểm mà chúng tôi đã quy ước từ trước. Chỉ nhớ lúc song ca với Dung ca khúc “ Cho bạn cho tôi”. Chúng tôi cười với nhau như những người bạn, những người bạn đã từng rung động với nhau lúc trẻ. Giờ chúng tôi vẫn là những người bạn, nhớ đến những rung động đó như một kỉ niệm đẹp không bao giờ còn tái diễn được nữa trên đường đời.
 
Đường Sài Gòn mưa trơn láng, tôi ngược cái lạnh đi về phòng trọ. Cũng chẳng sao, tôi vẫn là tôi, vẫn sống với những mục tiêu của mình ở nơi phồn hoa này. Rồi tôi sẽ đạt được vài thành tựu lúc nào đó. Và rồi:
 
Chúng ta sẽ lại yêu!
Không phải yêu nhau mà là yêu người khác!
 
Biết đâu, một ngày nào đó, tôi và Yên gặp lại nhau, cũng hát chung một bài hát, và nhìn nhau như những người bạn đã lâu không gặp!
Thế thôi!
Mới hơn Cũ hơn