Chap 1.
"Sao lâu thế mà mày chẳng về thăm quê? Ông bắt xe xuống Hà Nội bủm rắm vào mặt mày giờ. Mùa quả nào tao cũng bỏ vào thùng gạo giấm chín để dành cho mày. Thế mà thằng chó nó cứ mất hút. Lắm lúc bỏ ra không kịp, đêm đêm cụ tao nhảy vào thùng gạo đánh du kích, giẫm vào đống hoa quả làm nát bét hết cả ra, phải đổ gần nửa nồi gạo nấu cám cho lợn. Mà nấu cám lợn cũng có yên đâu? Cụ cứ nhảy lên vặn đầu nhổ cả mảng tóc của tao vì tội "tiên sư thằng giặc giời dám nấu súng của ông". Hu Hu...
Thằng Đạo hôm nọ đưa em Nhã ra sông Cầu chơi, bị sụt cát tí chết mày ạ. May mà có bọn tao đi rình, thấy nó thụt là vứt ngay cho nó một cây tre dài bên bờ sông để nó bám vào và đứng vững đợi người kéo lên. Mà tao chả hiểu, đưa người yêu đi chơi lại đưa ra bờ sông? Tao thấy bọn này cứ như tình thân thời chiến tranh ấy. Chứ bây giờ ai còn thơ thẩn ra bờ sông ngắm nước trôi hững hờ rồi ngồi bứt cỏ may? Tao thì chỉ có đi ăn. Vì Thu nhà tao tham ăn!
Miếng đất mặt đường ông bà tao để lại cho bố, lão Tấn Sứt mua để xây nhà nghỉ Con Công. Làm ăn đang phát đạt, tự dưng tháng này chắc chẳng cúng thổ công. Bị công an vào bắt 3 lần sắp phá sản rầu. Ông Tấn Sứt bia rượu nhiều quá, bụng to như có chửa không đẻ được.
Dì tao được chồng mua tặng cái máy Perfect tình yêu, chả hiểu tập thế nào mà máy đứt cả lò xo, báo hại dì tao cắm mặt xuống nền gạch hoa gẫy mẹ mất 2 cái răng cửa. Mày đừng có tin mấy cái máy giảm béo vuốt eo trên Tivi quảng cáo nhé. Tao thấy điêu lắm.
Hè đến rồi. Về đi mày!"
Bức thư ngắn với nét chữ nghều ngào thằng Học cố viết nắn nót trên tờ giấy trang trí hoa lá hồng hồng. Nội dung thì chẳng tập trung vào đâu, cái gì xảy ra quanh nó là nó kể. Mình đọc xong mà vẫn thấy đâu đó vang vọng tiếng gọi. "Hè đến rồi... Về đi mày". Công việc đè nặng lên vai khiến mình phải quên đi bức thư ấy mà lao vào kiếm sống. Sẽ chẳng có gì thay đổi nếu một tuần sau khi nhận được thư Vi không sang nhà mình chơi. Em lục hết quần áo trong tủ, lôi mấy đôi giầy từ thời tiền sử ra để giặt giũ. Vừa làm em vừa chửi mình xa xả. Và bức thư của thằng Học, Vi tìm thấy trong túi quần bò của mình. Đọc xong, mặt Vi nguy hiểm ngay tức khắc:
- Cuối tuần về quê!
- Làm gì?
- Chơi!
- Nhưng anh không về được. Anh còn phải kiếm xiền lấy vợ nữa.
- 1 là về quê! 2 là bị vợ bỏ. Anh chọn đi!
Nói xong Vi chạy tót lên sân thượng phơi quần áo. Mình cầm tờ thư của thằng Học lên, mở ra xem lại. Dưới bức thư, chỗ thằng Học gấp nơ phía dưới bị bóc ra. Mình cứ tưởng nó trang trí thư cho đẹp. Hóa ra có một dòng chữ nhắn nhủ phía dưới đó. "Bố mẹ 2 đứa Hải Ly đếch cứu vãn được nữa rồi. Lại sắp li dị. Mày đưa Vi về đi mày."
Thằng chết tiệt! Không viết vào thư luôn đi còn bày đặt giấu giếm với chả bí ẩn. Mình cầm điện thoại ấn số nó.
- A lô bờ ru đen xô
- Xô cái bô, mày đang làm gì đấy?
- Tao đang bắt chấy
- Bố không đùa
- Đang chăn rùa
- Thằng chó, Tao hỏi thật mà
- Đang chăn gà
- Đệt!
- Ờ Đang ngồi bệt đây!
- Thôi không chọc tao nữa. Tao gọi điện thông báo tin buồn cho mày này.
- Đi bắt chuồn chuồn đây. Buồn là tao đéo nghe đâu.
- Từ từ. Sao mày chả khác xưa tí nào thế :((
- Đi vặt khế đây...
- ĐM nói chuyện với mày bực quá!
- Đi nường mực đây!
- AAAAAAAAAAAAAA. Đéo nói chuyện nữa.
- Đi vắt sữa. :v
- Thôi, tao cụp máy đây, báo mí mày là bố đéo về được đâu.
- Đi chăn trâu
Cụp máy rồi mà vẫn nghe được câu cuối nó nói cố. Thằng mặt dầy. Nhiều khi nó trêu mình ức muốn chết. Ngoảnh lại đã thấy Vi đứng đó từ bao giờ. Chắc nghe thấy hết cuộc điện thoại rồi nên cứ cười khúc khích.
- Vi cười gì?
- Cái bánh mì, lè lè
- Này anh không thích cái trò đấy nhá
- Thích con hà bá
- Sao Vi ương thế?
- Ương cái ghế :v :v :v
Tức sùi bọt mép. Sống với mấy người tính kiểu này chắc tôi nổ óc mà chết mất. Mình giả vờ giận ra bàn làm việc, Vi chạy lon ton theo sau, cứ chúi đầu vào lưng mình. Mình làm mặt nghiêm, ngồi xuống ghế, dán mắt vào máy tính trước mặt. Vi thấy thế ra phụng phịu ra giường ngồi thi gan với mình. Lâu lâu không thấy mình ỏ ê gì, nhỏ mon men ra hóng hớt, cứ đứng bên chọc chọc. Mình quay ra làm mặt ngầu: "Chọc thằng Học!". Cứ thế, hai đứa cười nghiêng ngả.
Hè sinh ra để nghỉ ngơi mà. Thôi thì cho mình làm học sinh mấy ngày vậy. Chuẩn bị đồ, về quê thôi!!!!
Chap 2
Mình nhận ra rằng :" Càng lớn, càng trưởng thành càng dễ lặng ". Bất cứ khi nào , bất cứ nơi đâu và vì do lý do nào nào đi chăng nữa , mình đều có thể chìm vào những dòng suy nghĩ vu vơ. Giờ mới hiểu tại sao ai ai cũng đều muốn một lần phép màu tặng cho họ một vé đi ngược về tuổi thơ, tuổi không đắn đo, toan tính thiệt hơn trong xã hội bon chen này.
- Ngủ đi Hoàng, đừng nghĩ nữa !
Giật mình quay sang, mình tưởng Vi ngủ say rồi cơ. Mỗi lần đi xa, ngồi trên ô tô em đều gục trên vai mình nhắm mắt ngủ khi hết đoạn đường.Lúc này, Vi vẫn nhắm nghiền mắt, nhưng tay vẫn nắm chặt tay mình thêm một chút. Nhăc lại lần nữa :
- Ngủ đi Hoàng, đừng nghĩ nữa !
- Sao ... Sao Vi biết ?
- Em là ai ! ... Em là người thương anh cơ mà !
- Thương à ! Không phải yêu à ?
- Thương ! ... Em thương anh !
Không cãi nhau với Vi nữa, thi thoảng toàn nói cái gi không . Mình lại nhìn ra cửa xe, cảnh vật bên đường cứ trôi qua vun vút và tuột lại phía sau.
- Hay mai này đặt con mình là Thương ? Cả nhà mình sẽ là Vi Thương Hoàng , Hoàng Thương Vi ! Hứ hứ !
- Ngủ đi không anh cắn chêt giờ !
- Kinh hoàng nam thanh niên cắt chết người thương trên xa khách !
- Đùa ! Ngủ đi Vi không lát nữa mệt đấy !
Vi ngoan ngoãn nghe lời, dựa nhẹ vào vai mình. Mình rút điện thoại trong túi ra nhắn tin cho mẹ biết. Mẹ đi công tác 1 tuần, mình sẽ về trước mẹ 1 ngày. Thời gian qua, đắm chìm trong những lo toan và gánh nặng của người đàn ông duy nhất trong gia đình , đã quên rằng : " Có một góc thế giới kia, luôn mong đợi mình bỏ mặc tất cả những khó khăn, áp lực của thành phố mà quay trở lại. Nơi có bà ngày ngày lầm lũi với ngồi nhà, vườn rau. Nơi có những thằng bạn thật thà, tốt tính , sẵn sàng dang tay ra ôm mình mỗi khi vấp ngã."Mình đã lớn, bạn mình cũng đã lớn thế nhưng tình bạn vẫn bé dại như xưa. - Chắc chắn ! - Phải rồi ! Tao đang đang về đây ! - Không biết có nên nhắn tin cho thằng Học không nhỉ ? Nhắn tín chắc nó cũng chẳng đọc vì bận làm việc. Mình ấn số gọi. Một hồi chuông ... hai hồi chuông thằng Học nhấc máy:
- Hức ! Hức ! Hức ờ hức ! Hoàng ơi !
Mình hoảng hồn khi nghe thấy tiếng thằng Học thút thít trong điện thoại
- Mày làm sao...? Làm sao...? Kể tao nghe !
- Hức ờ hức , ờ hức !
- Mày bình tĩnh kể tao nghe đi ! Mày làm sao ? Hay nhà mày bị làm sao ?
- Hức ờ hức !
Mẹ thằng chó bực cả mình. Mình đợi nó nức nở một lúc rồi hỏi lại ;
- Thế cuối cùng thì mày bị làm sao ?
- Bố đánh !
- Thằng chó hết hồn à !
- Bố tao, còn bắt tao cởi chuồng ra đứng ở cổng từ sáng tới tối nữa !
- Thế mày ra đứng à !
- Không thần kinh hả !
- Làm gi mà để bố đánh ?
- Không trông cụ, để cụ vác xà beng ra đục chuồng xí đào vàng ! Hức ơ hờ hức !
" Sao cái thằng này sinh ra để hành hạ người khác hay sao ấy !? " Mình cười rung người làm Vi tỉnh giấc, nhưng mà không nhịn được cái giọng ấm ức tưng tửng của nó vang trong điên thoại.
- Bố ai trông được ! Tao cũng phải đi ỉa, đi đái rồi còn phải học bài nữa chứ !
- Phải ! Từ điển của mày có từ học bao giờ vậy ?
- Thế giờ cụ đâu ?
- Ngoài giếng ! Bố với chú tao đăng tắm cho cụ người toàn cứt !
- Thế mày ở đâu đó ?
- Bị nhốt trong buồng, không có quần mặc đây nè ! Buồn quá khóc từ nãy đến giờ mà không nín, định gọi cho mày thì điên thoại hết tiền.May mà mày gọi á !
- Thôi tìm quần mặc dô đi ! Có phải bé nữa đâu mà bố đánh lại còn khóc !
- Ờ ! Tao cũng chả hiểu khóc sưng cả mí mắt luôn !
- Nín đi ! Tao về trông cụ cho mấy ngày !
- Ơ ! Mày đang về hả ? !
- Ừ ! Nửa tiếng nữa
- Thế để tao phá tường ra đón !
- Thôi mày ở yên đó đi ! Về tao xin bố mày, thả mày cho !
Thằng bé cười hề hề trong điện thoại. Mình ngồi thẳng lên cho Vi ngủ tiếp, rồi kiểm tra trong bảo lô có mang nhiều kẹo về không. Vi rủ về gấp quá, chỉ kịp chạy ra siêu thị mua ít bánh kẹo. Xe vừa đi qua viện C rồi, vậy là 30 phút nữa mình sẽ về nhà. Mẹ bảo mình mua cho bà hộp sữa, bà vừa mới rụng 1 cái răng chẳng ăn được nhiều. Nghĩ là lại tưởng tượng ra khuôn mặt đầy nếp nhăn móm mém của bà . Thương quá !
Xe dừng ở thị xã, mình dắt Vi xuống xe đi bộ về làng. Vi hoạt bát hẳn, bước nhanh nên cứ kéo mình chạy theo. Lần đầu tiên, đưa em về đây cách đây gần bốn năm. Bốn năm, biết bao nhiêu thay đổi, làng mình giàu hơn, con người bớt khổ hơn,đường từ thị xã về đã đổi lại một lượt bê tông mới trắng mượt. Bốn năm, không biết Vi có còn nhớ.
- Hoàng còn nhớ không ?
- Hả ! Vi nói gì cơ ?
- Hoa sen kìa Hoàng! - Vi chỉ về phía hồ .
- Chẳng nhẽ nó lại là hoa súng !
- Hoàng đểu ! Ứ thèm nói nữa !
- Ừ sen sen ! Ha ha !
Ký ưc ở đâu đó chợt ùa về .
- Hoàng ơi, hồ sen đây à ! - Em chỉ vào cái hồ nước rộng mênh mông, chỗ lấy nước ra đồng lúa của cả làng.
- Ừ! Nhưng giờ lấy đâu ra sen sắp vào đông rồi mà !
- Chán nhỉ ! Thế hè năm sau, Hoàng đưa em về đây tiếp nhé ! Em thích sen lắm !
- Hoàng ơi, mình sẽ lại về đây nhé !
- Ừ
- Thật nhé Hoàng !
- Ừ ! Anh hứa nhất định sẽ về !
Hoá ra cả hai vẫn không quên. Bốn năm qua, trái tim chỉ yêu một người con gái. Bao nhiêu niềm tin, hi vọng, cố gắng dành cho cô ấy hết. Nhưng những gi nhận lại, lại quá nhiều quá lớn. Những gi mình làm, không bằng một phần nhỏ những điều Vi hy sinh cho mình. Kể ra thì ngại: mình thiếu tiền Vi cho vay; mình khó khăn Vi lo tiền giúp; mình yếu đuối Vi dựng dậy; mình buồn Vi ở bên an ủi. Đáng nhẽ, những những thứ đó mình phải làm mới đúng. Quá xấu hổ cho một thằng đàn ông !
- Hoàng đang nghĩ gì thế ?
- Hả ! Đâu có đang nghĩ gì đâu !
- Thôi vứt hết đi ! Kệ mẹ nó đi !
- Đấy ! Lại nói cái gì đấy !
- Hư ! Nói con chấy !
- Lại bắt đầu ! Không chơi !
- Đi bơi !
Mình im vì nói nữa sẽ đến lúc tức sùi bọt mép, Vi toàn học trò xấu thôi, hư lắm.
- Hoàng ơi ! Ao cứt Hoàng từng ngã cắm cổ này !
- Vi đang hoài niệm đấy ak ?
- Hihi !
- Đúng con rồi , con chó becgie nhà ông Tấn kìa ! - Mình hét lên làm Vi sợ quá nhảy bổ về phái mình
- Ha Ha ! Buồn cười quá !
- Hoàng dám trêu em ! - Vi lại dỗi , cái môi cong và mũi chun lại trông rõ là giống con chó cún.
Mình đang định trêu Vi nữa thì cái bóng thằng Giới đang lum khum ở cái ao nhà nó.
- Bát Giới hâm !
- ĐM đứa nào gọi tao đấy !
Chap 3
- Bà ơi sao bà gầy thế ?
- Gầy để ăn đỡ cơm đi !
- Không được ! Tay bà không còn tý thịt nào này !
- Như thế để lần xương cho dễ !
- Không được ! Gầy thì sẽ xấu như con gấu bà ạ !
- Con gấu nó béo lắm !
- Có con gấu gầy ! Bà sẽ là gấu gầy !
Mình ngồi vót tre ngoài hiên mà phải phì cười vì cuộc nói chuyện giữa Vi và bà. Bà mình năm nay sức đã yếu đi nhiều, bà không còn đủ sức sáng sáng ra đồng vặt đỗ, chiều chiều đi cấy hộ mấy nhà xung quanh. Bà bị thấp khớp, những thương khi trở trời làm bà không còn tươi cười được. Vi ngồi nắn nắn đầu gối cho bà, hát cho bà nghe mấy bài hát ngày xửa ngày xưa. Bà dạy Vi vài bài hát bà và các bạn thuòng hay hát hồi còn thiếu nữ. Vi lắng nghe rồi hát theo, bà bảo : Vi hát hay. Vi đỏ mặt dụi vào đùi bà chối : bà hát hay hơn. Cứ mải hóng chuyện, mấy lần mình suýt phập dao vào tay may mà dừng lực kịp. Ước gì kiếm được khoản tiền lớn, để bảo mẹ xin nghỉ việc một tháng, đưa mẹ về đây.Những người phụ nữ mà mình yêu thương nhất cuộc đời này quây quần bên mình tối ngày trồng rau, bắt cá hưởng thụ cách sống tự cung, tự cấp một thời gian, tách xa thành phố tạm quên áp lực. Chỉ một thời gian ngắn thôi, chắc chắn sẽ vui lắm, đầm ấm lắm. Đôi khi lại thấy tủi thân, khi chỉ có mình là người đàn ông duy nhất.
Không biết lúc này, bố có hanh phúc không? Đi theo con đường bố chọn nhất định phải hạnh phúc. Nếu không con sẽ giết bố !
- Tao theo những ngày tháng ấy chập chững lớn lên !
- Hở ! Gì hả mày ?
Thằng Lực cười, nó vẫn hay buột miệng thủ thỉ với mình những câu như thế. Có lúc mình thấy nó giống Vi ở một điểm là rất hay phát ngôn không đầu, không cuối, không lí do, không kết quả, nghĩ gì là vọt ra luôn người nghe chẳng hiểu gì.
- Những ngày tháng chỉ có mình là người đàn ông duy nhất trong gia đình. Ờ .. Ừ ! Nhưng tao mạnh mẽ thế này cơ mà ! Sao mày còi xỉn thế ! ?
- Bố tao không cao !
- Ừ nhỉ ! Bố tao là công an, cao to lực lưỡng lắm !
Ông bố hờ không dám nhận mặt con vì phải chia tài sản. Thậm chí, cho người đánh con cho nó sợ quên đi ý nghĩ xin nhận bố để đi thi cảnh sát. Vậy mà thằng Lực vẫn nói đầy tự hào.
- Mày nghĩ gì vậy Hoàng ?
- Ờ ... ! Đang nghĩ làm thế nào để ụp được nhiều cá ! Sao hai đứa mình lại vào một đội vậy ?
- Thằng Học cố ý đấy !
- Sao mày biết ?
- Sao không biết ! Cái hộp giấy cho mày chọn chỉ có tên tao thôi !
- Ủa ! Để làm gi ?
- Chả hiểu ! Chắc muốn mai mối cho tao với mày á !
- Thằng điên này ! - Mình tiện chân đạp cho thằng Lực một phát ngã ùm.
Ở góc ao bên kia, bọn thằng Học cứ hai đứa một cặp ụp cá nhiệt tình, giỏ cá của mình chỉ mới có 3 con.
- Hai thằng kia lo mà úp cá đi nhá ! Thua là phải chui háng bọn tao đấy !
- Chui cái cục cứt !
Tự nhiên sáng ra đang ngủ ngon cả lũ sang dựng mình dậy, bắt đi thi úp cá. Cái ao nhà thằng Học bị vần vò đục ngầu. Cứ nghĩ đến những lúc tối tối, thằng Học ra ao ỉa là mình muốn nhảy lên bờ ngay rồi. Vi đang ngồi chơi đồ hàng với hai đứa Hải - Li dưới cây hoa râm bụt bên góc bờ ao. Nhìn ba cái dáng lủng củng cười đùa với nhau mà thấy yêu khủng khiếp.
- Yeah ! Hoàng, Lực ơi xong chưa lên thôi !
- Chưa xong, mới được có 3 con à !
- Thôi ! Lên chui háng bọn tao đi !
Mình làm bộ mặt nhăn nheo, chảy xề bò lên bờ, giỏ thằng nào cũng đầy ắp cá.
- Mày cứ yếu xìu thế này, mai sau kinh tế suy thoái thất nghiệp về quê cũng chẳng biết làm gì nuôi vợ ! - Thằng nào thằng nấy khuyên bảo ỉ ôi.
- Im đi ! Tao biết trồng rau , nuôi lợn !
- Phải ! Mày nuôi lợn chắc to bằng con chó hết cỡ !
- Mày im đi ! Đừng có mà xúc phạm nghĩa sĩ !
- Mày có mà nghĩa đi !
- Ô ! ĐM thằng chó !
Cãi nhau với bọn trẻ con chỉ tổ mỏi mồm, nhưng mình vẫn cố già mồm cãi.Vì đánh trống lảng sợ bọn nó bắt chui háng.
- Nhiều cá thế này hay đổ vào thùng chiều đem ra chợ bán đi !
- Ừ! Hay đó ! Hay đó !
- Cái gi ! Đi ra chợ bán cá hả ? - Mình giật thót vì cứ nghĩ đến cảnh ngồi phơi chim ngoài chợ đã thấy ê mặt rồi
- Ừ ! Đi bán cả lấy tiền, mai đi nổ bổng !
- Tao không đi đâu !
- Sao không đi ? Thế nào Vi cũng không đồng ý !
- Ừ nhỉ ! Con nhỏ tiểu thư bỏ mẹ ! Vậy để tao hỏi ! - Thằng Học nói xong rồi ngoái ra chỗ Vi gọi :
- Vi ! Chiều nay mày đi bán cá không ?
- Ở đâu ?
- Hỏi ngu ! Chả nhẽ bán ở chuồng lợn !
- Đị chợ á ?
- Mày đừng hỏi lằng nhằng nữa, làm tao điên lên giờ !
- Tao hỏi lần cuối mày có đi bán cá không ? Chỉ cần trả lời là có hay là không thôi !
- Không biết !
- Đờ mờ ! Hai vợ chồng mày như cái đầu bồi !
- Thế thì ở nhà ! Bọn bố đi !
- Đùa đấy ! Có đi !
Mình đang hào hứng vì Vi không hưởng ứng lắm. Vì câu vừa rồi làm mình đơ mặt. Hiu hiu ! Thế là số phận đã an bài , buổi chiều nay mình sẽ là thằng bán cá. Bực Vi quá, chiều không ở nhà với bà, lại còn bêu đầu đi theo bọn trẻ làm gi. Thằng Học rủ được Vi nên hào hứng lắm, vừa đi vừa ngoáy mông, thằng Lực khoác vai mình cười cười. Đang cáu nên mình gắt gỏng :
- Mày bỏ tay ra đi ! Đàn ông con trai ôm nhau ghê bỏ bà !
- Tao lợi dụng lau tay thôi !
- Đờ mờ thằng khốn nạn !
Bài học rút ra, càng thân thiết chúng nó càng thủ đoạn các thím nên cẩn thận đấy ! Thấy thằng bạn mình tự nhiên ra ôm ấp sờ mông là thế đéo nào cũng dở trò .
Trước khi về ăn trưa, thằng Học vẫy vẫy mình hứa hẹn :
- Nhớ đi nhé ! Ăn mặc càng rách dưới càng tốt !
Mẹ mấy thằng đi bán cá chứ có phải đi ăn xin éo đâu mà bảo ăn rách dưới. Vi chia tay hai bé trẻ con hàng xóm, xong chạy lại phía trước với mình mặt nhọ nhem nhọ thỉu tím ngắt một mồng tơi .
- Sao Vi chơi bẩn thế ?
- Đâu ?
- Đây ! Soi gương đi này !
Mình bật điện thoại dơ màn hình gương cho Vi xem. Vi ngó ngó, rồi cười nhăn răng :
- Con cái nhà ai mà xinh quá !
- Thôi đi bà ! Của nợ !
- Hihi ! Chiều nay đi bán cá !
Thực sự trong mình có chút sĩ diện của một thằng con trai thành phố. Cứ nghĩ đến cảnh, ngồi chợ bán cá là mình cảm giác hơi xấu hổ.
Khoảng ba giờ chiều hơn chiều, bọn trẻ con đã tụ tập ở cổng nhà mình, bắt mình ăn mặc thật rách rưới để khiêng cá ra chợ bán. Mình bảo bà là mình đi bán cá. Bà cười móm mém gật đầu, còn chạy vào buồng lấy cho Vi cái nón đã khá cũ và bục 1 vết gần chóp. Nhìn rất bê tha mà Vi cầm đội ngay lên đầu. Không phải nói trông em như con bán vé số luôn. Mình nhăn mũi lại phản đối nhưng em vẫn quyết tâm đội đi ra chợ. Thật sự lúc này mình không hiểu suy nghĩ của lũ trẻ với em là ra sao và như nào. Ra cổng mình còn bị chửi và bắt vào nhà thay bộ quần áo nào rách hơn, tìm được cái quần đùi cũ nhất rồi chúng nó vẫn không chịu. Kết quả là đi qua cái ao đầu làng, thằng Giới quết bùn quệt quệt cho mình mầy phát rồi bảo:
- Đấy được rồi, trông thế nó mới lầm than!
😐 Đéo hiểu gì luôn.
Bọn thằng Học đã chia cá ra làm 2 thùng, xiên qua 2 cái gậy, cứ 4 đứa khiêng 1 thùng cá, Vi đi trước dẫn đầu. Mình nhìn cái cảnh đấy đôi khi lại bật cười. Bạn không biết đâu, mình và người yêu, sống giữa những thằng bạn không cùng lứa tuổi nên nhiều khi quên hẳn đi mình năm nay lên mấy, đã sống được bao năm trên đời.
Vi vẫn thường bảo mình, Hoàng có biết rằng điều tuyệt với nhất mỗi khi về quê là gì không? Là được sống một cuộc sống không phân biệt tuổi tác, tầng lớp, giai cấp. Dù lớn hay bé, giàu hay nghèo, tất cả đều yêu thương và chia sẻ cùng nhau những trải nghiệm trong đời mình. Mình vẫn không thể tin nổi ngày hôm qua mình rời bỏ thành phố nhộn nhịp tấp nập để về đây, đi trồng rau, đi tát cả, khiêng cá ra chợ bán, cười nói râm ran với mấy thằng bạn trẻ trâu.
Thằng Học còn bẻ cho Vi một tấm lá chuối, tuốt lá lên đến ngọn, chỉ để 1 mảnh lá chuối nhỏ ở đỉnh như cây cờ. Vi mặc quần ngố, áo phông, đội nón, tay cầm cành chuối phất phơ dẫn đầu đi phía trước. Mấy thằng con trai khiêng 2 thùng cá lẽo đẽo theo sau. Thằng Học thi thoảng lại hét: "tăng tốc tăng tốc" rồi bủm bủm một tràng dài làm cả bọn vừa bịt mũi vừa cười.
Bọn mình đi bộ 2km mới ra được chợ. Các cô bán rau đang bắt đầu chọn chỗ ngồi bán. Thằng Học với thằng Lực cùng nhau trải tấm bạt ra cho cả bọn cùng ngồi. Vi cứ loi nhoi tranh chỗ, chả biết ngại là gì. Mình lơ ngơ chẳng biết ngồi đâu, mãi đến khi bọn trẻ xếp chỗ xong, thằng Đạo kéo mình xuống ngồi cạnh nó, mình mới yên vị.
Phiên chợ chiều quê thưa thớt bóng người, thằng Giới cứ ngồi há mồm đếm xe đi qua đi lại. Vi thì ngồi xếp lại đống tiền lẻ 1 nghìn 2 nghìn để tí ai mua hàng còn trả lại. Mình ngồi nghĩ vẩn vơ, những cảm xúc lãng đãng vây quanh. Những câu chuyện kể của các cô bán rau bên cạnh cứ xen vào nhau:
- Tổ sư thằng chó chồng em, nghiện rượu mãi đéo bỏ được chị ạ, từ sáng đến tối lúc nào em cũng thấy cái lọ cái chai. Vì anh nghiện rượu nên trên xe của anh lúc nào cũng có mấy chai, lúc xe đi các chai cứ va vào nhau keng keng. Có hôm đi nhậu ở xó xỉnh nào về say quá ỉa cả ra quần không biết.
- Ôi dào, mày nhìn tao đây này, nó say rượu tao khuyên nó 1 câu mà nó vung tay đấm tao gãy mẹ răng!
Cô bán rau ngót quay sang, há mồm ra cho cô bạn xem, quả thật là một cái răng cửa của cô gẫy nên trông như bị sún răng, mình vừa buồn cười vừa thương. Cười vì điệu kể chuyện tưng tửng như cái việc bị đánh đập nó quen thuộc giống cơm ăn nước uống hằng ngày. Buồn cho một kiếp người, cũng đàn bà, sống từng ấy năm, mà sao số phận bi đát đến vậy. Ngồi bán cả ngày chắc gì được 50 nghìn tiền lãi, mà cơm nước nuôi con, rồi còn hầu rượu chồng. Ngẫm thấy kiếp người chẳng bằng kiếp con rận. Rận tìm chó, bám lấy lưng chó, đói thì hút no máu rồi nằm kềnh ra ngủ. Haizzz.
Bọn trẻ bọn mình ngồi im hóng truyện không dám tham gia câu nào. Mãi chẳng có người mua. Không mua là đúng, chục thằng thanh niên lồng nhồng ngồi ôm hai thùng cá, trông ghê chết ma nào nó dám mua? Sợ cá bị ế, thằng Học đứng dậy, xách quần, lấy hơi gào to:
- Cá đê cá đê
Cá to như con bê
Ăn một miếng là phê
Mua về kho với cá
Hoặc nấu canh rau má
Đảm bảo chồng không chê!
Cá đuê cá đuê
=)) Éo mịa không biết nó phọt ra từ đâu nghe nuột thế. Có bác đánh xe ngựa qua thấy thế nhảy xuống mua hai con cá rô phi, vì chẳng biết giá nên bọn trẻ bán 2 nghìn 1con! 😐 (Trong khi ở Hà Nội 1 con rô phi phải gần 20 ngàn).
Bán được khoảng gần chục con thì hai bà bán cá đầu chợ vào quát um củ tỏi:
- Tiên sư bố chúng mày bán phá giá như thế để bọn tao ế à? Biến về nhà ngay không? Mang cá lai bê nhà mày về mà ăn!!!
Vừa nói bà vừa cầm gậy đập lung tung. Hoảng quá mình kéo Vi chạy trước, chỉ sợ bà ý lia vào em phát nào thôi. Bọn trẻ cũng sợ vì chưa đi chợ bao giờ, trong thùng còn khá nhiều. Thằng Đạo thủ thỉ:
- Hay đem vào khu trong cho bọn trẻ nhà bà Lân nhé!
- Ừ, cho chúng nó một bữa no vậy.
Mình chỉ nghe qua thằng Học kể khu nhà bà Lân nuôi trẻ mồ côi không cha mẹ, hàng ngày chúng nó đi vác gạch mướn lấy tiền mua sách vở học, cùng bà Lân rau cháo sống qua ngày. Cá bán được một nửa nên cả lũ đổ vào 1 thùng, chồng 2 thùng vào nhau rồi khiêng. Mình rảnh tay nên đi thụt lại dắt tay Vi. Vi đi bộ nhiều nên mệt, ngoan ngoãn để mình dắt. Mình biết Vi buồn vì mấy câu chuyện vu vơ của hai cô bán rau, nhưng không biết an ủi thế nào, đành lặng em. Lát sau thằng Học quay lại hỏi mình:
- Hoàng, mày biết bài thơ nào nói về trẻ con nhà nghèo không?
- Tao thuộc nhiều lắm, mày thích nội dung như thế nào?
- Có bài nào mà nói về sự bất công giàu nghèo không?
- Có, tao đọc cho nghe bài Hai đứa trẻ của Tố Hữu nhé!
- Ừ ừ đọc đi, bọn tao nghe thơ thằng Học nhiều ngu cả người
- =)) Ừ, để tao nhớ lại đã.
Mình lẩm nhẩm lại một lượt, rồi đọc cho mấy thằng nghe:
Tôi không dám mời anh đi xa lạ
Tìm đau thương trong xã hội điêu tàn
Kể làm sao cho hết cảnh lầm than
Lúc trái ngược đã tràn đầy tất cả!
Này đây anh một bức tranh gần gũi:
Nó thô sơ? Có lẽ. Nhưng trung thành.
Nó tầm thường? Nhưng chính bởi hồn anh
Chê chán kẻ bị đời vui hắt hủi.
Hai đứa bé cùng chung nhà một tuổi
Cùng ngây thơ, khờ dại, như chim con
Bụi đời dơ chưa vẩn đục hồn non
Cùng trinh tiết như hai tờ giấy mới.
Ồ lạ chửa! Đứa xinh tròn mũm mĩm
Cười trong chăn và nũng nịu nhìn me.
Đứa ngoài sân, trong cát bẩn bò lê
Ghèn nhầy nhụa, ruồi bu trên môi tím!
Đứa chồm chập vồ ôm li sữa trắng
Rồi cau mày: "Nhạt lắm! Em không ăn!".
Đứa ôm đầu, trước cổng đứng treo chân
Chờ mẹ nó mua về cho củ sắn!
Đứa ngây ngất trong phòng xanh mát rượi
Đây ngựa nga, đây lính thổi kèn Tây.
Đứa kia thèm, giương mắt đứng nhìn ngây
Không dám tới, e đòn roi, tiếng chưởi!
Vẫn chưa hết những cảnh đời đau khổ
Nhưng kể làm chi nữa, bạn lòng ơi!
Hai đứa kia như sống dưới hai trời
Chỉ khác bởi không cùng chung một tổ:
Đứa vui sướng là đứa con nhà chủ
Và đứa buồn, con mụ ở làm thuê.
Mình đọc xong một lúc rồi, cả bọn trẻ cứ im đi chẳng nói gì, lúc sao thằng Đạo bảo:
- Hay nhỉ, hay là từ giờ mày thuộc bài nào hay đọc cho bọn tao nghe mày nhé!
- Ừ, bọn mày thích à?
- Ừ, thích!
Mình khẽ cười. Vẫn cứ nghĩ mình là thằng dở người, cả ngày vẩn vơ với những câu chuyện dạy đời trong sách. Nhưng không ngờ ở đây, có những tâm hồn sẵn sàng lắng nghe trái tim mình lảm nhảm chuyện đời
Con đường làng tự nhiên dịu mát. Có lẽ gió đang thổi bớt cái nóng gắt gao đỡ những số phận nhọc nhằn nơi này.
