{tocify} $title = {Mục lục}
PHẦN 1:
Chuyện mình kết cho anh em bắt đầu từ thời mình mới vào công ty khoảng năm 2011. Sau khoảng thời gian cỡ chừng 6 tháng minh tranh ám đấu thì mình cũng leo lên được vị trí xách cặp cho giám đốc. Tương đối được ưu ái.
Ở công ty mình, phải có thâm niên và sự tin tưởng một chút mới được tiếp khách hàng. Vì thường những công ty liên quan đến dịch vụ như tư vấn luật, du lịch, đào tạo ... thì tập khách hàng rất quan trọng. Do không cần bỏ vốn nên đồng chí nhân viên nào làm vài năm cũng láo nháo tìm cách bắn khách hàng ra ngoài để làm riêng. Làm 1 vụ ở ngoài bằng ăn lương cả năm trong công ty. Thằng nào chả ham. Thế nên những công ty như này muốn tồn tại được phải làm tốt được 2 công việc tiên quyết: Quản lý khách hàng và quản lý nhân viên.
Dài dòng một chút để khoe với anh em là một thằng mởi ra trường như mình, vào làm ở công ty (tương đối có tiếng trong lĩnh vực luật pháp) được 6 tháng mà đã có thể ngồi tiếp và tư vấn cho khách hàng là cả một kỳ tích.
Sáng hôm đó, có một cặp đôi hoàn cảnh đến công ty mình từ sớm, nhờ tư vấn luật.
Nam thì tầm ngoài 40, dáng gầy gầy thư sinh, khuôn mặt trải nhiều sương gió nhưng đặc biệt đồng chí ấy có đôi mắt láo liên rất khó nắm bắt. Đồng chí ấy tự giới thiệu tên là Thắng, người Hà Nội.
Nữ thì khoảng gần 50, da ngăm đen, đậm người và ăn mặc hơi kệch cỡm. Đồng chí này tên là Hương, người Thanh Hoá.
Hồ sơ 2 đồng chí Đưa cho mình gồm một bản kết luận điều tra, một cáo trạng, và một bản án sơ thẩm. Ở đây giải thích ngoài lề cho anh em nào ko học luật hiểu một chút.
Một vụ án hình sự ở Việt Nam được giải quyết qua 3 giai đoạn bởi 3 cơ quan.
1. Là giai đoạn điều tra. Do Cơ quan điều tra thực hiện. (người bị khởi tố được gọi là "bị can")
Khi phát hiện có dấu hiệu hình sự (do đơn tố cáo của người dân, hoặc do công an điều tra được) thì Cơ quan điều tra sẽ ra quyết định khởi tố vụ án và tiến hành điều tra. Kết thúc giai đoạn điều tra, thì cơ quan điều tra phải ra cái gọi là "Kết luận điều tra" và chuyển toàn bộ hồ sơ sang Viện kiểm sát. (Kết luận điều tra sẽ chỉ đửa ra kết luận là khởi tố bị can về tội gì. Ví dụ Khởi tố anh A về tôi Cướp tài sản theo Điều 133 BLHS)
2. Là giai đoạn truy tố. Do Viện kiểm sát nhân dân thực hiện. (đồng chí "bị can" khi sang giai đoạn này sẽ được gọi là "Bị cáo")
Sau khi nhận được hồ sơ vụ án và kết luận điều tra, các kiểm sát viên sẽ nghiên cứu hồ sơ và đưa ra cái gọi là : "Cáo trạng". Cáo trạng này nhằm "truy tố" các bị cáo sau đó chuyển hồ sơ sang toà án. (Cáo trạng sẽ dừng lại ở việc truy tố bị cáo về tội gì và khung hình phạt là bao nhiêu. Ví dụ. Khởi tố anh A về tội cướp tài sản ở khoản 1 Điều 133 với khung hình phạt từ 3- 10 năm tù giam)
3. LÀ giai đoạn xét xử. Do Toà án nhân dân thực hiện. (Ở Việt Nam, giai đoạn này sẽ gồm 2 cấp xét xử.Là cấp sơ thẩm và cấp phúc thẩm.
Sau khi nhận được hồ sơ vụ án và "cáo trạng". Thẩm phán sẽ xem xét và đưa vụ án ra xét xử. Tại phiên toà, HĐXX sẽ ra bản án định chính xác tội danh và hình phạt cho bị cáo.
Đại loại là như thế, nói nhiều sợ anh em hoa mắt, chóng mặt mà lăn đùng ra thì mình không gánh được hậu quả. Mình kể sơ sơ để anh em dễ theo dõi câu chuyện của mình với chả may sau này có dính phốt thì còn biết đường.
Hôm đó, 2 đồng chí kia mang cho mình hồ sơ vụ án, xong muốn thuê bên mình tham gia vào vụ việc. Mình đọc sơ qua thấy tình tiết vụ án tương đối phức tạp hơn nữa 2 đồng chía kia thì cứ tỏ vẻ bí ẩn, giả thần giả quỷ nên mình phải điều sếp mình về làm việc gấp.
Trong thời gian đợi sếp mình về, mình tóm tắt nội dung vụ án cho anh em nghe, Nó như thế này:
Vụ án xảy ra ở xã X, huyện Y tỉnh Thanh Hoá. Xã X thì có sông Chu chảy qua. Ở 2 bờ sông Chu đoạn chảy qua xã X thì có mỏ cát trữ lượng rất lớn nhưng chưa cấp phép cho ai khai thác.
Chưa cấp phép cho ai cũng có nghĩa là ai cũng có thể khai thác, miễn là đóng đủ tiền cho giang hồ bảo kê, cũng như tiền cho chính quyền bảo kê.
Chính quyền thì mình không biết, nhưng giang hồ ở đây đứng đầu là đồng chí Dụng. Đồng chí Dụng này là trùm bảo kê hầu hết các mỏ cát tại Thanh Hoá.
Sau khi được đồng chí Dụng bật đèn xanh thì các thuyền khai thác cát nô nức kéo về. Anh em "thuyền nhân" hay còn gọi là "cát tặc" rất chăm chỉ làm việc. Vì cứ 1 thuyền cát hút được lên thì anh em bán được 500k, nộp cho anh Dụng 200k tiền bảo kê là anh em con 300k. Một ngày nếu chăm chỉ (thực ra cũng chả phải làm gì, chỉ neo thuyền cắm máy hút xuống là xong) cũng hút được 2-3 thuyền. Tha hồ mà ăn chơi nhảy múa. Thế bảo sao anh em "thuyền nhân" không nhiệt tình chăm chỉ.
Anh em "cát tặc" chăm chỉ đến độ hút sạt cmn cả bờ đê của người dân, hút luôn cả ngô khoai sắn của bà con nông dân. Hơn nữa tiếng máy hút cát của 400-500 thuyền hút cát ngày đếm làm cả xả X ngày nào cũng sống trong không khi náo nhiệt điên cuồng của bar của sàn.
Có lẽ lên sàn lắc nhiều, người nông dân cũng mệt, nên họ mới hô hào nhau đuổi con mẹ nó bọn DJ đi, DJ ở đây tức là các đồng chí "cát tặc" ấy ạ.
Đầu tiên, như bao nhiêu công dân ưu tú và gương mẫu khác, bà con nghĩ đến anh chính quyền. Rất nhiều đơn thư tố cáo rồi kêu cứu gửi đến anh chính quyền.
Anh chính quyền lúc đầu rất hung hăng. Ảnh ấy cử ngay một đoàn thanh tra liên ngành, trong đó có cả mấy đồng chí công an huyện (Rùi cui, súng lục rắt lủng lẳng quanh người và giữa 2 chân) phi thuyền ra đuổi anh em "cát tặc".
Tuy nhiên thì thuyền của đoàn thanh tra vừa ra đến giữa sông thì bị thuyền anh em "cát tặc" cho thuyền quây vào giữa. Xong anh em cát tặc nhẹ nhàng nhảy lên thuyền đón tiếp các anh thanh tra.
Trong đám thanh tra có một anh công an cứng. Thấy tình hình có vẻ nóng liền rút cmn súng ra bắn chỉ thiên rồi quát: Đm, bọn mày làm cái lol...
Chữ lol chưa kịp nói ra khỏi mồm thì ảnh thấy cái bàn tay với cái khẩu súng đang lăn lông lốc dưới thuyền. Té ra là có một đồng chí "cát tặc" có vẻ ac cảm với ai nói tục chửi bậy nên rút mã tấu ra thi triển một chiêu "phá tiễn thức" trong "độc cô cửu kiếm" chuyên dùng để khắc chế các ám khí phi tiêu, bao gồm cả súng ..
Sau khi chứng kiến Lệnh Hồ Xung xuất thế. Đoàn thanh tra cun cút về thành dưỡng sức. Vụ đó nghe đâu anh công an cứng kia sau khi được gọt 1 tay cho giống Dương Quá thì cũng không luyên được Ám nhiên tiêu hồn chưởng.Thay vào đó anh được chuyển khoản cho 1 tỷ cùng với một lời dặn dò thân thiết: "Đis cmm, mày ngậm tiền rồi im mồm hay muốn cả nhà xuống sông thăm hà bá". Có lẽ Quá Nhi còn thương Cô Cô nên cả 2 quyết định rửa tay gác kiếm, quy ẩn giang hồ với tâm niệm "Bố mày thừa sức cân cả team bọn mày nhá, nhưng bố mày tha nhá".
Sau vụ đấy thì các anh chính quyền cũng nằm im luôn, nghe đâu ku Dụng đứng sau vụ này. Mà hình như sau ku Dụng còn có đồng chí tay to, bá cmn đạo ở Thanh Hoá. Thế nên chẳng có ma nào dám dây vào.
Khi chính quyền đã im lặng thì người nông dân phải làm gì, trông cây gì, nuôi con gì.
Do hỏi mãi, kêu mãi không có ai trả lời. Nên người nông dân đành phải giải quyết vụ việc theo cách của riêng mình.
Đầu tiên, ngừời nông dân hô cả làng ra đê, chở cả xe công nông gạch đá ra bờ đê nữa. Sau đó, anh em nông dân hò nhau từ trên đê loạn tiễn xuống các thuyền hút cát dưới sông. :
Anh em thuyền nhân thấy vậy cũng đớn. Mày không chịu bố thì bố phải chịu mày. Tâm niệm câu Một điều nhịn là chín điều lành nên anh em thuyền nhân bảo nhau cho thuyền chạy xa bờ.
Người nông dân đuổi được thuyền nhân ra xa thì hò reo vang dội, tưởng như cả làng vừa ăn được con lô xiên. :
Thế nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, thuyền thì chạy xa bờ nhưng vòi hút cát vẫn bám bờ không ngừng hút một ngày nào.
Người nông dân tức lắm, có một số đồng chí cời quần cởi áo, ôm gạch bơi ra giữa sông để ném các thuyền hút cát. Cảm tử đúng như Yết Kiêu ngày nào vậy. Thế nhưng mỗi lần bơi ra cầm được có một cục đá, bơi ra đến nơi thì mệt cmn mất rồi. Ném thế beep nào được nữa.
Bế tắc, người nông dân quyết định họp hội nghị diên hồng. Các bô lão trên 70 và các cháu nhi đồng đều quyết tâm phải đánh đến cùng. Dù có bán nhà ra đê thì cũng phải đánh. Đánh đến khi nào trúng thì thôi. (Ý là đánh bọn cát tặc chứ không phải đánh đề đâu).
Sau khi họp bàn thống nhất thì team nông dân quyết định thuê hẳn một chiếc thuyền lớn tầm cỡ Chiến hạm Đinh Tiên Hoàng gì đó.
Rồi công nông trong xã được huy động hết công xuất chở gạch đá chất lên thuyền.
Vạn sự đủ cả, chỉ thiếu gió đông. Anh em trong làng phải người đi do thám, biết được hôm đó boss của team "cát tặc" lên tỉnh có việc, không ở nhà điều quân được.
Nắm được thông tin tình báo, team nông dân tức tốc hô hào cả làng kéo ra đê. Từ Những ông lão 70 đến những cháu thiếu niên nhi đồng đều nô nức lên thuyền với tinh thần quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Hào khí ngất trời.
Do có lợi thế về tính bất ngờ, lại áp dụng kế nghi binh "Giấu trời qua biển" nên chiến hạm Đinh Tiên Hoàng nhanh chóng áp sát được đội thuyền của team "cát tặc". Được chuẩn bị và tập dượt từ trước, anh em nông dân thi nhau ném gạch đá sang đội thuyền của team cát tặc.
Bị bất ngờ, các thuyền hút cát vội vàng bỏ chạy về phía thượng nguồn. Bỏ lại gần chục thuyền hút cát bị mắc kẹt lại. Vậy là thắng rồi, ăn cả lô lẫn đề rồi, Người nông dân hò reo vang dội, quyết định cột các thuyền hút cát mang về làm chiến lợi phẩm. Bán đi chắc cả làng được một bữa thịt chó mắm tôm tuý luý.
Thế nhưng, niềm vui lớn chẳng tày gang. Đang trong men say chiến thắng, nên team nông dân quá chủ quan khinh thường địch.Không biết được hôm đó Boss của team cát tặc sau khi nghe tin toàn quân thất trận đã đập vỡ cmn cái nokia 8800 huyền thoại rồi ra lệnh báo thù: "Đcm, bọn mày đập chết con mệ bọn nó cho tao, tội vạ đâu tao chịu trách nhiệm"
Được lời như cởi tấm lòng, team cát tặc dưới sự dẫn dắt của thủ lĩnh Cường (con rể của Mr Dụng" đã bố trí lại đội hình, quyết định phản công.
Khi đó team nông dân còn đang loay hoay buộc các thuyền hút cát để kéo về. Thì team cát tặc đã ào ào từ thượng lưu lao xuống với khí thế không gì cản nổi.
Team nông dân vẫn áp dụng phương án tấn công cũ là dùng gạch đá ném sang. Nhưng team cát tặc đã có sự chuẩn bị trước nên khiêng hết xô chậu ra làm lá chắn. Gạch đá không còn mang tính sát thương cao nữa.
Và một khi các thuyền cát đã áp sát thì sự việc đã an bài. Team cát tặc với mã tấu, tuýp sắt... trang bị tận răng nhảy sang thuyền của team nông dân.
Team nông dân phần đông là người già và trẻ nhỏ, lại không có kinh nghiệm xáp lá cà nên nhanh chóng đại loạn. Đội cát tặc với Mr Cường dẫn đầu hung hãn như sói vào bầy cừu, thẳng tay chém giết. Ai chống là chém, đéo chống cũng chém. Thằng nào không muốn bị chém thì nhảy xuống sông.
Chẳng mấy chốc máu đã nhuộm đỏ một khúc sông Chu.
Cuối cùng người nào nhảy xuống sông thì nhảy, người nào còn trên thuyền thì bị bắt làm tù binh. Team cát tặc định rong chiến hạm Đinh Tiên Hoàng về doanh trại thì team chính quyền kéo đến.
Tất nhiên chính quyền lúc này cử quân tinh nhuệ là đội "cảnh sát đường sông" keó cano xuống. Đội này vốn hổ báo kỵ chứ không làng nhàng như đội thanh tra liên ngành lần trước. Thế nên team cát tặc nghe tiếng gió đã sếp giáp quy hàng.
PHẦN 2
Team nông dân phần đông là người già và trẻ nhỏ, lại không có kinh nghiệm xáp lá cà nên nhanh chóng đại loạn. Đội cát tặc với Mr Cường dẫn đầu hung hãn như sói vào bầy cừu, thẳng tay chém giết. Ai chống là chém, đéo chống cũng chém. Thằng nào không muốn bị chém thì nhảy xuống sông.
Chẳng mấy chốc máu đã nhuộm đỏ một khúc sông Chu.
Cuối cùng người nào nhảy xuống sông thì nhảy, người nào còn trên thuyền thì bị bắt làm tù binh. Team cát tặc định rong chiến hạm Đinh Tiên Hoàng về doanh trại thì team chính quyền kéo đến.
Tất nhiên chính quyền lúc này cử quân tinh nhuệ là đội "cảnh sát đường sông" keó cano xuống. Đội này vốn hổ báo kỵ chứ không làng nhàng như đội thanh tra liên ngành lần trước. Thế nên team cát tặc nghe tiếng gió đã sếp giáp quy hàng.
Sau khi trận chiến kết thúc, các phe phái về kiểm tra lại lực lượng và đều mạnh miệng tuyên bố thắng trận.
Team cát tắc: tuyên bố thắng trận là vì giết được 6 người, làm bị thương hơn 20 người, đại phá và làm tiêu tan ý chí chiến đấu của toàn bộ quân địch.
Team nông dân: Tuyên bố thắng trận là vì mặc dù bị tổn thất và thương vong một cơ số chiến sĩ nhưng cuối cùng cũng đã bắt được team chính quyền trung lập tham chiến và bắt được toàn bộ đầu sỏ team đối địch. Còn ai bị thương thì đưa đi bệnh viên chữa trị, ai chết thì lo ma chay, rồi cả làng lại cùng nhau đẻ tiếp, chả mấy chốc là quân số lại đầy.
Team chính quyền: Tuyên bố thắng trận là vì dẹp tan được một vụ ẩu đả lớn trên sông, bắt sống được toàn bộ bọn đầu sỏ, mang lại yên bình cho vùng quê nghèo.
Nghe ra thì có vẻ team chính quyền chiến thắng vang dội nhất rồi. Team này hẳn là có boss nhát chết như Lưu Huyền Đức mà lại lắm mưu như Gia Cát Lượng. Các anh nhàn nhã toạ sơn quan hổ đấu, đợi đến khi 2 team đều thương vong tổn thất rồi mới ra tay quẳng một mẻ lưới bắt trọn. Thật đúng là thần cơ diệu toán, không tốn công sức mà được xem một trận xích bích trên sông Chu, xong sau còn lập được công lớn, ối đồng chí sẽ được lên lon, sẽ được danh tiếng là vì nhân dân phục vụ.
Team nhân dân lúc đầu cũng hồ hởi lắm, bởi các anh bên chính quyền ngay sau đó đã ra quyết định khởi tố và bắt giam đầu sỏ team cát tặc với tội danh “Giết người". Quả này hi sinh một vài người mà dẹp yên nạn cát tặc, cho một lũ bọn nhà giàu mất dạy lĩnh án tử hình, nợ máu được trả bằng máu, thật đúng là thời đại pháp quyền, xã hội chủ nghĩa mà.
Ấy thế mà mọi việc lại thay đổi đến chóng mặt. Khi cơ quan điều tra hoàn tất hồ sơ ra kết luận và chuyển sang VKS thì các anh bên viện kiểm sát lại quyết định trả lại hồ sơ yêu cầu thay đổi tội danh với lý do: 2 team oánh nhau trên đó, không xác định được ai giết ai mà thằng nào cũng chối nên không thể truy tố được thằng nào tội danh giết người cả. Đề nghị chuyển tôi danh sang: Cố ý gây thương tích
Anh em nông dân nhà ta không hiểu luật, ù ù cạc cạc nghe các chính quyền lập luận thì thấy cũng có lý. Thôi cũng đành, mà chuyển sang tội cố ý gây thương tích xong cho bọn này tù chung thân, cả đời xám hối trong tù có khi còn chuẩn hơn là tử hình bùm một phát rồi ra đi trong thanh thản. Hơn thế bọn nó còn sống thì mấy gia đình có người chết cũng được bồi thường vài trặm triệu. u cũng là hợp tình.
Tưởng thế là xong, nhanh nhanh định tội để anh em nông dân còn nhận tiền an tâm sản xuất. Thế nhưng hôm mở phiên toà, trước đông đảo quần chúng nông dân, vị đại diện viện kiểm sát lại ra một cái cáo trạng lạ hoắc, trong đó có nội dung là: do việc hỗn chiến trên sông là do lõi của người nông dân chủ động đem thuyền ra ném gạch đá trước. “Nhưng người làm nghề khai thác cát tự do và lương thiện" bị cướp thuyền hút cát nên mới quay lại đòi thuyền. Không ngờ do lời qua tiếng lại mà không kìm chế được dẫn đến xô xát. Trong lúc xô xát thì không xác định được ai đánh ai nên viện kiểm sát đề nghị truy tố “những người làm nghề khai thác cát tự do và lương thiện" về tội “Gây rối trật tự công cộng"
Team nông dân nhìn nhau ngơ ngác và không hiểu gì vì tường “gây rối trật tự công cộng" là phải diễn ra ở chỗ phố xá đông người chứ ở giữa sông cũng được gọi là “gây rối trật tự công cộng” à.
Tranh thủ lúc người nông dân còn đang hoang mang ngơ ngác, thẩm phán tuyên án luôn là: Cáo trạng của VKS truy tố là hợp lý. HĐXX tuyên các bị cáo mỗi người 5 tháng tù giam về tội “gây rối trật tự công cộng". Do thời gian tạm giam để điều tra cũng vừa xinh 5 tháng nên các đồng chí được thả luôn tại phiên toà.
Đến lúc này thì team nông dân mới phát giác là bị lừa. Lập tức người nào cần khóc thì khóc, người nào cần đập bàn thì đập bàn, người nào cần chửi thì chửi. Phiên toà biến thành một cái chợ vỡ, thậm chí có thể dẫn đến huyết chiến lần 2. Rất may mắn là các vị bên Viện kiểm sát và hội đồng xét xử đã tiên liệu trước điều này nên ngay sau khi tuyên án xong, các vị lập tức rút êm mà ko ai phát hiện.
Vậy nên team nông dân phải chuyển hướng sang 9 thằng bị cáo đang nhơn nhơn tự đắc chuẩn bị được thả kia. Có điều lúc này các đồng chí ấy lại được team chính quyền bảo kê. Đội hổ báo kỵ được thả ra để áp giải 9 bị cáo ra khỏi phiên toà và ngăn người nông dân lại.
Thoáng một cái cả cái hội trường xét xử, à không phải là cả cái toà án tỉnh thanh hoá rộng lớn chỉ còn độc mỗi mấy chú nông dân đứng bơ vơ nhìn nhau. Người nào khóc thì cũng đã cạn nước mắt, người nào chửi thì cũng đã khô họng. Tất cả chỉ còn lại sự đau thương, phẫn uất và bất lực đến cùng cực.
Lúc đó thì 2 nhân vật chinh của chúng ta - Thắng và Hương xuất hiện. 2 đồng chí đứng ra an ủi động viên anh em nông dân, đưa cho người này chai nước , người kia cái bánh mỳ và hứa sẽ đứng ra thay trời hành đạo, đòi lại công bằng cho bà con.
Bà con mừng nhơ chết đuối vớ được cây chuối, sao mà đời còn xót lại những người nghĩa hiệp đến vậy. Giữa đường thấy việc bất bình chẳng tha. Ơn giời, ơn đảng, ơn chính phủ quá.
Vậy thế nên mới có buổi sáng hôm đấy, khi 2 đồng chí Hương và Thắng xuất hiện tại văn phòng công ty mình. Có điều lạ là mình có dò hỏi thế nào thì 2 đồng chí ấy cũng không nói lai lịch của mình. Chỉ úp mở là anh chị chỉ đại diện cho người dân đứng ra đòi lại sự công bằng thôi.
Lúc sau sếp mình về, ngồi nói chuyện thì 2 vị này cũng vẫn giữ nguyên quan điểm đó. Rồi ra chốt lại một câu:
- Các em cứ lo giải quyết theo đúng trình tự thủ tục pháp lý, còn về mặt quan hệ thì cứ để anh chị lo.
Sếp mình thấy vậy dù có hơi nghi ngờ nhưng do doanh số công ty tháng đó đang hơi kém nên cũng gật đầu ký hợp đồng luôn.
Xong thì cũng phải tính phương án tiến hành luôn, vì bản án sơ thẩm tính đến lúc đó đã ra được 7 ngày. Chỉ còn 8 ngày nữa để kháng cáo theo quy định thôi.
Vậy là thống nhất sáng hôm sau cả bọn phải chạy về Thanh Hoá để giải quyết công việc luôn.
4h sáng hôm sau mình đã có mặt ở nhà sếp để sếp chở mình về Thanh Hoá (mình không biết lái xe nên mang tiếng là thư ký mà sếp toàn phải lái xe chở mình thôi). Trên đường đi thì phải đón 2 vị kia ở Giải Phóng, nhưng đến nơi thì lại có thêm một người thứ 3 nữa. Được giới thiệu là con gái của đồng chí Hương.
Buồn cười là đồng chí Hương thì xấu vãi cả đái mà đẻ được đứa con gái lại xinh vãi cả lol.
Đồng chí Hương thì mặt tròn phèn phẹt như mặt lợn, da ngăm ngăm đen, mũi to, mồm móm.
Còn đồng chí con gái (sau mới biết tên là Hoa ạ) thì mặt trái xoan thanh tú, da trắng, tóc dài mũi cao. A có cái miệng là giống mẹ. Nhưng cái miệng móm của bà Hương đặt lên khuôn mặt xinh đẹp của em Hoa thì lại thành miệng chúm chím dễ thương. Đáng yêu vô cùng.
Cái em đáng yêu ấy sinh năm 91, lúc đó đang học năm cuối đại học luật. nghỉ hè nên về quê chơi với lại theo các anh luật sư học nghề luôn. (Lộ trước cho anh em là sau này mình mới phát hiện em ấy thân thế vai car lol luôn)
Vậy là 5 anh em trên chiếc 1 chiếc camry nhằm hướng Thanh Hoá thẳng tiến.
PHẦN 3
Xe 4 chỗ mà đồng chí Hương kêu say xe nên đòi ghế trên. Còn mình với đồng chí Thắng và em Hoa thì ngồi ở ghế dưới. Em Hoa nhất quyết không chịu ngồi cạnh đồng chí Thắng, thậm chí còn nhìn đồng chí Thắng với anh mắt thù hận nên mình đành ngồi giữa. Đồng chí Thắng ngồi bên phải, em Hoa ngồi bên trái.
Trên xe, 2 đồng chí Thắng và Hương thay nhau tường thuật lại vụ việc cho thầy trò mình nắm rõ hơn. Hoá ra, sau khi trường huyết chiến kết thúc, đồng chí Dụng đã cho người nhà đi mua nhân chứng. Trong team nông dân đi đuổi cát tặc cũng có 2 đồng chí bị mua chuộc.
Một là đồng chí lái thuyền: Đồng chí này bị team cát tặc chém cụt mẹ nó một bên tai. Lúc đầu say máu lắm, quyết kiện đến cùng. Thế nhưng sau khi người nhà đồng chí Dựng đến đưa cho đâu 300 triệu thì lập tức quay ngoắt 180 độ bảo là người của team nông dân trong lúc hỗn chiến chém đồng chí ấy. Xong còn khai là team nông dân cũng chuẩn bị mã tấu, tuýp sắt trên thuyền để ra chém team cát tặc.
Hai là bố mẹ một đồng chí chém chết vứt xác xuống sông Chu. Bố mẹ đồng chí này lúc đầu bê cả quan tài lên UBND xã để đòi công bằng. Ấy vậy mà đùng một cái quay sang tố cáo thủ lĩnh team nông dân là dụ dỗ con họ lên thuyền rồi ép buộc con họ phái chém nhau. Vợ chồng đồng chí này có 2 người con, ku con út thì bị chém chết. Xong sau khi 2 đồng chí phản cung tố cáo người phe mình thì mấy tuần sau thằng con trai cả say rượu đâm xuống mương chết đuối luôn. CẢ làng bảo do 2 đồng chí ấy phản bội nên bị thằng con trai út nó ám.
Nhân nói đến tâm linh, sau khi gặng hỏi một hồi thì 2 đồng chí Hương Thắng lấy lí do là khi biết vụ án trên, có đến nhà mấy người bị chém chết thắp hương. Xong sau về cả tháng liền toàn mơ thấy mấy người bị chết đến kêu oan nhờ báo thù hộ. Thế nên 2 đồng chí ấy mới quyết tâm đi tìm công lý như vậy.
Nghe 2 đồng chí ấy nói thế, mình đang bán tín bán nghi thì nghe thấy tiếng cười nhạt ở bên cạnh. Quay sang thì thấy cái miệng chúm chím của em Hoa hơi nhếch, tạo hình một khuôn mặt khinh bỉ và coi thường. Mình cũng thấy lạ, người đẹp dù làm mặt khinh bỉ cũng thấy đẹp nữa.
Suốt quãng đường đi, Hoa không nói gì, chỉ quay qua cửa xe nhìn cảnh vật bên đường, mắt buồn man mác. Ở Hoa toát ra vẻ lạnh lùng và lãnh đạm. Từ lúc lên xe ẻm cũng không nói với mình câu nào. Kiểu nhìn mình bằng nửa con mắt vậy. Đù mình cũng đẹp trai chứ đâu đến nỗi nào đâu.
Xe chạy khoảng 3 tiếng thì về đến thành phố Thanh Hoá. Khi chuẩn bị vào thành phố thì cả 2 đồng chí Hương và Thắng lấy lí do sợ bị người quen bắt gặp nên đều nằm rạp người xuống. Vào trong thành phố thì 2 đồng chí dẫn đi vòng vèo đến một khu biệt thự nói là vô đó ăn sáng.
Mà 2 đồng chí ấy bắt gửi xe ở một nơi, xong đi bộ vòng vèo thêm một đoạn nữa để vào cửa sau của một căn biệt thự.
Lúc đó đồng chí Hương mới giới thiệu, đây là nhà của một cốp to của Thanh Hoá. Đồng chí này là người đứng sau hỗ trợ toàn bộ cả về kinh phí lẫn quan hệ để đưa team cát tặc ra ánh sáng.
Căn biệt thự khá to và bề thế, kiến trúc xây dựng và cách bố trí cây cối làm mình nghĩ chủ nhân của nó óc thẩm mỹ và biết hưởng thụ cuộc sống. Vào nhà, đồng chí Hương dẫn mình đến phòng khách. Ở đó đã có người ngồi đợi sẵn. Các cửa phòng đều đóng, đèn phòng không bật nên dù lúc đó bên ngoài trời đã sáng trưng mà trong phòng vẫn tranh tối tranh sáng, Vậy mà người ngồi đợi bọn mình lại đeo kính đen che lấp nửa khuôn mặt.
Đồng chí Hương giới thiệu thầy trò mình với đồng chí đeo kính, nhưng lại không nói cho thầy trò mình tên của đồng chí kia. (cứ tạm gọi là đồng chí đeo kính vậy).
Kỳ lạ hơn là khi nghe đồng chí Hương giới thiệu thì mặt đồng chí đeo kính vẫn đơ đơ ra chỉ hơi gật đầu. Sau đó đồng chí ấy mới nói một tràng. Đại loại là vụ việc này làm chỉ có thắng chứ không được phép thua. Cần tiền có tiền, cần quan hệ có quan hệ. Không được để những người dân vô tội phải chịu khổ.
Mình nghe trong giọng nói của đồng chí ấy thì cái vị thương xót người dân không dấu được vị căm thù với team cát tặc. Đặc biệt khi nhắc đến đồng chí Dụng, giọng đồng chí đeo kính chứa đầy chua chát, cay đắng và hận thù.
Sau khi thuyết trình một hồi, nghe chừng có vẻ khát nước, đồng chí đeo kính với tay bấm cai chuông treo trên tường, lúc sau có một người chạy lên mang theo một cốc nước. Đồng chí đeo kính cũng dẵn làm đồ ăn sáng cho bọn mình. Từ đầu đến cuối đồng chí đeo kính vẫn ngồi yên một chỗ, ngoài trừ với tay bấm chuông thì mình chả thấy đồng chí ấy động đậy gì cả. Ngay đến mặt cũng cứng đờ ra. Đến lúc đồng chí ấy định uống nước, mình thấy đồng chí Hương chạy ra đỡ, rồi tháo cái mắt kính ra. Lúc đó mới thấy đồng chí ấy bị bỏng nửa mặt, một cái mắt cũng bị hỏng luôn. Mình cũng không dám nhìn lâu luôn. Quay sang thì thấy Hoa mặt vẫn lạnh tanh nhìn chằm chằm vào con mắt bị hỏng của đồng chí đeo kính.
Uống nươc xong, đồng chí đeo kính phất tay đuổi bọn minh ra ngoài. Sếp mình có vẻ khó chịu, dù sao trước giờ sếp mình đi đâu cũng được trọng vọng, nay bị hắt hủi coi thường như vậy sao chịu được.
Nhưng vừa ra ngoài thì đồng chí Hương vội phân bua: Anh ấy từ khi bị tai nạn nên tính tình cũng thay đổi. Chứ trước đây anh ấy vui tính và cởi mở lắm. Người từng xưng hùng xưng bá một cõi mà giờ thành ra như vậy đó. Nói đoạn đồng chí Hương chép miệng ngán ngẩm. Đồng chí Thắng cũng chỉ nhếch mép cười trừ chứ không nói năng gì.
Lúc đó cả đội sang phòng khác ăn sáng, xong lại vòng lối cửa sau, lấy xe phi về huyện Y.
Xe chạy thêm hơn 1 tiếng nữa thì về đến huyện Y. Lúc đó là khoảng 10h trưa, trời tháng 5 oi bức và nắng chói chang. Xe ngoằn ngoèo rẽ vào một con đường nhỏ. Nhà cửa 2 bên đường tiêu điều và hoang vắng. Hầu hết đều là nhà mái ngói đổ nát, hoạ hoằn lắm mới có 1 căn nhà mái bằng. Xe chạy sâu vào bên trong làng rồi dừng lại trước một căn nhà có vẻ khang trang nhất. Nhưng cũng chỉ là nhà mái bằng 2 tầng.
Hai đồng chí Hương và Thắng đã điện thoại hẹn trước nên hướng dẫn cho sếp mình đánh xe vào một cái chuồng đầy cứt trâu. Sau đó cả đội vào tiến vào nhà. Em Hoa vẫn im lặng không nói gì. Ẻm mặc một chiếc váy ngắn màu trắng, trông tinh khôi và đài các đối lập với vẻ tiêu điều của làng quê.
Tiếp bọn mình là một đồng chí ngoài 40 tuổi, mặt vuông chữ điền, da ngăm ngăm đen và rắn rỏi. Nghe đồng chí Hương giới thiệu mới biết đồng chí đó tên Hà, thủ lĩnh team nông dân. Chính đồng chí Hà là người thuê thuyền và hô hào bà con ra sông đuổi team cát tặc. Trong lúc sếp mình nghe đồng chí Hà kể lại vụ việc mình nhìn ngó quanh, thấy ở nhà trong có một cô bé mắt to tròn khuôn mặt đáng yêu vô cùng đang ngó ra. Thấy mình nhìn, cô bé lại chạy vụt vào trong nhà. Đôi mắt to tròn của cô bé cứ làm mình ngẩn ngơ mãi.
Lúc đó mình lại nghe thấy tiếng cười nhạt, quay qua thì thấy em Hoa đang nhin mình cười cái kiểu cười khinh bỉ và coi thường ấy làm mình nóng bừng mặt vừa bực tức và xấu hổ.
Đúng lúc đó thì có tiếng ồn ào ở ngoài ngõ, rồi sau một nhóm hơn chục người kéo đến, già có, trẻ có, gái có, trai có. Chả mấy chốc mà gian nhà bé xíu của đồng chí Hà đã chật ních toàn người là người.
Nghe các đồng chí ấy cãi nhau ỏm tỏi mới biết đó đều nằm trong team nông dân hôm trước huyết chiến trên sông Chu. Đồng chí nào cũng tranh nhau nói, mà giọng thì nặng trịch khó nghe. Mình chỉ loáng tháng có đồng chí chửi cha thằng Dụng thằng Cường. Có đồng chí thì tụt quần khoe bị vết chém ở chân. Có đồng chí lại xoè tay hát bài bàn tay năm ngón mất hai còn ba. Thật như cái chợ vỡ. Mình với sếp phải tách từng người ra để lấy lời khai với ghi âm.
Lúc lấy lời khai mới biết team cát tặc phũ phàng như nào. Có đồng chí team nông dân bị chém ngã xuống sông, vẫn cố bám lấy mạn thuyền thì bị Mr Cường con rể Mr Dụng câm mã tấu chém đứt con mẹ nó tay rồi đi luôn. Lại có đồng chí bô lão 70 tuổi bị team cát tặc bắt phải nhảy xuống sông nếu không muốn ăn chém. Lúc xảy ra vụ án đang là tháng giêng, trời rét cắt da cắt thịt. Đồng chí bô lão nhảy xuống thì 2 ngày sau mới vớt được xác. Rồi có gia đình bà lão chồng là liệt sĩ, có độc một anh con trai, anh này có vợ và 2 đứa con độ 6-7 tuổi. Vụ đó tham gia rồi bị team cát tặc chém chết vứt xác xuống sông, mấy hôm sau mới vớt được. Mình cũng lấy lời khai của một nhóc sinh năm 96, bị mù một mắt, do thằng cát tặc nó phí mái chèo thuyền vào. Rồi còn nhiều nhiều những trường hợp khác nữa ….
Team nông dân thay nhau kể tội team cát tặc.
Mình ngồi lấy lời khai mà nước mắt ròng ròng, cảm thấy bất lực vai car lol.
Cứ lấy lời khai như vậy đến tận 6h tối mới xong.
Team nông dân lấy lý do trời tối cứ năng nặc giữ mọi người ở lại ăn cơm. Bọn mình có chối cũng không được vì trong lúc lấy lời khai thì các đồng chí ấy đã nấu nướng xong hết rồi.
Vào mâm thì các đồng chí ấy lôi rượu ra mời uống ,mình thi không uống được nên và vội vài bát rồi đứng lên ra ngoài đi dạo. Trời mùa hè nên lúc đó đã hơn 6h nhưng trời mới chỉ chập choạng tối. Mình lững thứng đi ra ngoài bờ sông. Đang đi thì chợt thấy cô bé đáng yêu lúc nãy chạy tới. Lúc này mới thấy cô bé ấy chỉ khoảng 9-10 tuổi. Chạy đến nơi cô bé bảo: Chú đi đâu đấy, trời tối chú đừng ra ngoài đê. Không bị bọn cát tặc nó bắt đấy.
Mình cười: Cháu yên tâm, chú ra ngoài này đi dạo thôi, không ai dám bắt đâu.
Cô bé cười: Thế để cháu dẫn chú đi nhé.
Nói đoạn cô bé chạy trước dẫn đường. Lúc này mình ngoái lại mới thấy ở phía xa xa, Hoa cũng đang đi về phía này.
Mình cũng kệ, bước vội theo cô bé.
PHẦN 4
Đường đê dài hun hút và vắng vé, cố bé chạy được một đoạn lại đứng lại chờ mình: Chú đi nhanh lên, cháu dẫn chú ra chỗ cát tặc giết người.
Mình cười hỏi: Cháu cũng biết cát tặc à.
Cô bé đi chậm lại đáp: Chúng nó giết anh cháu.
Đoạn cô bé quay người lại nhìn mình, đôi mắt to tròn, long lanh, buồn bã và ám ảnh.
Minh tiến lại xoa đầu cô bé hỏi: Cháu tên gì.
- Dạ cháu tên Huyền, còn chú tên T.A cháu biết rồi.
Nói chuyện với Huyền một lúc, mình quay lại thì thấy Hoa vẫn lững thững đi bộ cách một đoạn xa. Gió từ sông thổi vào làm bay bay mái tóc dài và chiếc váy trắng của Hoa, lẫn vào trong bóng chiều chạng vạng. Một chiếc xe máy từ xa chạy đến, đèn pha hắt bóng Hoa đổ dài vẹo vọ trên đường đê dài như vô tận.
Chiếc xe máy vút qua, làm hoa lại chìm vào bóng chiều mờ mịt. Chạy đến chỗ mình và Huyền đứng, xe bật đèn sáng trưng làm mình phải lấy tay che mắt. Xe chạy lướt qua mình và Huyền được một đoạn thì dừng lại. Lúc đó mình mới để ý, xe kẹp 3. Hai đồng chí ngồi sau đang quay lại nhìn mình và nhìn Huyền. Rồi bỗng xe quay đầu chạy ngược lại. Lúc đó mình chỉ nghĩ các đồng chí này là thanh niên thôn, quay lại tán tỉnh trêu trọc em Hoa nên mình cũng không để ý. Nhưng xe chạy đến chỗ mình và Huyền thì dừng lại. Rồi 2 đồng chí ngồi sau nhảy xuống chặn đầu hướng về phía nhà anh Hà. Lúc đó mình biết có biến nhưng cũng đành bó tay không biết xử lý sao.
Mình Đang tính khua môi múa mép hỏi han câu giờ tí thì ăn ngay một phát vả vào mặt.Chưa kịp định thần thì lại ăn tiếp cái đạp vào ngực. Giờ ngồi nghĩ lại mình vẫn thấy lúc đó mình phế vờ lờ, chả kịp phản ứng gì cả. Cũng không biết Huyền có bị bọn nó làm gì không, nhưng mình nhớ là chả thấy Huyền kêu khóc gì cả. Mà mình cũng không rảnh để quan tâm đến người khác, chỉ đơn giản là nằm im ôm đầu cho bọn nó đánh thôi.
Đang xây xẩm mặt mày thì mình nghe thấy bộp một cái rất to, xong sau nghe mấy đồng chí đánh mình xì xồ chửi bới gì đó (giọng thanh hoá mình nghe không rõ) đại loại là ịt mẹ ịt cha gì đó. Sau đó thì nghe thấy tiếng thét rất to: “Đánh người, bà con ơi đánh người"
Mình quay ra nhìn thì thấy một đồng chí đánh mình đang ôm đầu. Em Hoa lúc đó đang chân trần chạy đến. Vừa chạy vừa gào lên như cháy nhà vậy.
Chạy còn cách một đoạn thì em ấy dừng lại, nhưng miệng vẫn gào lên lanh lảnh. Nhưng đường đê vắng, chả thấy ai chạy ra cả. Thấy vậy đồng chí vừa ôm đầu chửi thể một tiếng xong chạy lại chỗ em Hoa. Nhưng em Hoa thấy thế lại quay người chạy, miệng vẫn không ngừng gào lên.
Trông tiểu thư đài các thế, lại còn mặc váy mà em ấy chạy cứ thoăn thoắt ấy. Đồng chí kia chạy theo một đoạn xa mới bắt kịp. Do 2 đồng chí kia đang mải nhìn theo, quên đánh mình nên mình cũng được ngồi yên mà chứng kiến.
Khi đồng chí kia vừa bắt kịp em Hoa, chưa kịp làm gì thì em ấy bất ngờ quay người , vung chân đạp ngược lại. Không kịp tránh né, đồng chí kia ăn nguyên một cái gót chân vào ngực ngã ngửa ra luôn. Mình với 2 đồng chí còn lại còn đang trố mắt ngạc nhiên thì em Hoa đã chạy ngược lại, cứ nhằm mặt đồng chí kia mà sút.
Lúc này 2 đồng chí kia mới vội vàng chạy lại. em Hoa thấy thế lại quay đầu chạy tiếp. Mình cũng lợi dụng lúc đó chạy lại đẩy cái xe máy xuống bờ sồng rồi cũng cắm đầu chạy xuống triền đê ngược lại. Vừa chạy vừa ngó lại phía em Hoa thì thấy 2 đồng chí kia cũng chỉ chạy lại đỡ đồng đội rồi đi ngược lại về phía mình.
Mình men theo triền đê chạy ngược lại, 3 đồng chí ấy nhìn thấy mình nhưng cũng mặc kệ không đuổi theo nữa mà chạy về phía cái xe máy bị mình phi xuống bờ sông.
Mình cắm đầu chạy miết về nhà anh Hà. Chạy về đến đầu ngõ thì thấy Huyền đãn dẫn team nông dân hùng hổ kéo ra. Mình không để cho các đồng chí ấy kịp hỏi han nói luôn: Cháu vừa phi xe của bọn nó xuống bờ sông rồi. Các chú chạy nhanh ra còn kịp.
Nghe thế mấy thanh niên chạy vội đi luôn, còn mấy ông gìa thì ở lại đỡ mình vào trong nhà.
Vào nhà thì mình thấy … em Hoa đang ngồi xem ti vi. Mặt lạnh tanh và bình thản như chẳng có gì xảy ra.
PHẦN 5
Mình vào nhà ngồi, nghe các bô lão ngồi chửi rửa team cát tặc các kiểu. Đại loại là ngày xưa đổ máu đánh thằng Mỹ thằng Pháp, mà giờ để mấy thằng trẻ ranh nó bắt nạt rồi ngày xưa lúc tau còn khoẻ tau uýnh chết mẹ bọ nó chớ …
Mình cũng chỉ nghe loáng thoáng thế, chứ lúc đó đang tập trung vào em Hoa với anh mắt cảm phục và mến mộ. Trong khi em ấy vẫn dửng dưng ngồi xem ti vi. Mình để ý tay chân em ấy xem có cơ bắp gân guốc gì đâu mà lúc nãy sút đồng chí kia ghê thế, Chỉ thấy nhỏ nhỏ xinh xinh và trắng thôi, chả thấy dáng vẻ gì của người học võ cả.
Cứ tập trung nhìn chân bất giác gió từ quạt thổi làm chiếc váy trắng phồng lên bay phấp phới, lộ ra cặp đùi trắng mịn khiến mình tí xịt máu mũi. Đang cố bình tĩnh, tập trung xem màu gì, ren hay không ren thì giác quan thứ sáu làm mình lạnh gáy, ngó lên thì thấy em đang nhìn mình chằm chằm. Mình đơ người không nói được câu gì. Lúc đó chỉ sợ em ấy bay vào cho mình quả bàng long cước vào mặt thì vỡ mồm. Mình vội mấp máy mồm định nói câu cảm ơn thì em ấy lại cười nhạt quay mặt đi.
Lúc đó thì mấy thanh niên trong đó có cả sếp mình và đồng chí Thắng đi bắt cát tặc đã quay lại. Hơi buồn là không bắt được ai. 3 đồng chí kia đã kịp khuân xe chạy mất dép roài.
Về đến nơi thì sếp mình gọi mình, đồng chí Thắng và đồng chí Hương vào buồng nói chuyện.
Mình vào sau cùng, vừa đóng cửa thì sếp mình đã nói:
- Chuyện này anh chị đâu nói khi ký hợp đồng. Giờ dính vào nguy hiểm như này mà anh chị vẫn dấu thân phận với bọn em thì thôi nghỉ đi. Huỷ hợp đồng em trả lại tiền.
Đồng chí Thắng đốp lại luôn: Anh tưởng các chú làm luật sư thì phải xác định khi giải quyết án sẽ có nguy hiểm chứ. Thuê chú cả trăm triệu để ngồi văn phòng chém gió thôi à.
Sếp mình: Vấn đề nguy hiểm nhưng nếu anh chị cảnh báo trước thì bọn em còn biết đường đề phòng, hơn nữa anh chị cũng cần phải nói rõ lý do tại sao anh chị tham gia vào vụ này. Đừng nói mấy cái mộng mị tâm linh, em không tin đâu. Hơn nữa, 3 thằng vừa rồi chắc chắn không nhằm vào dân xã này, mà nhằm vào anh chị. Bọn em đi cùng anh chị nên bị vạ lây.
Đồng chí Thằng định cãi tiếp thì, đồng chí Hương ngắt lời: Thôi, chuyện đến nước này thì chị cũng không dấu em nữa: Bọn chị cũng có mấy công ty khai thác cát ở toàn tỉnh T.H. Mà bọn có giấy phép khai thác đàng hoàng. Nhưng thằng Dụng nó ý có chống lưng nên ko coi bọn chị ra gì, nó cho đàn em ngang nhiên chiếm mấy mỏ cát mà bọn chị được cấp. Bọn nó người nhiều, lại liều mạng nên bọn chị không làm gì được.
Dừng một lúc, đồng chí Hương nói tiếp: Chị cũng nói thẳng luôn, đứng sau thằng Dụng là thằng cha chủ tịch tỉnh. Mỗi ngày nó thu đến 2-3 trăm triệu tiền bảo kê. Nó đút cho thằng chủ tịch tỉnh không biết bao nhiêu mà kể. Mà sau lưng thằng chủ tich tỉnh còn 1 tay to nữa ở trên trung ương đỡ đầu nữa. Thế nên thằng Dụng nó có coi bọn chị ra gì đâu. Có lần ở giữa buổi họp giám đốc các doanh nghiệp tỉnh TH, nó đập nát cái cốc rồi tuyên bố: Ở tỉnh TH này, thằng nào chống lại nó thì thằng đấy phải chết. Bọn chị uất nó lâu rồi. Nên giờ muốn chơi với nó đến cùng vụ này.
Sếp mình nghe thế liền đáp: Chị biết nó có chủ tịch tỉnh chống lưng rồi, thì còn dây vào nó làm gì. Mà em cũng chả dại gì mà tham gia vụ án biết chắc 100% là thua như này đâu.
Đồng chí Hương cười đáp: Chú yên tâm, bọn chị đã dám chơi với nó thì cũng phải có chỗ dựa chứ. Anh sáng nay em gặp là thiếu tướng công an về hưu đấy. Còn bọn nó có chỗ dựa trên TW thì chị đảm bảo chị thân với người to nhất trên TW luôn. Có điều chị chưa muốn dùng dao giết trâu để mổ gà thôi.
Đồng chí Thắng lúc đó tiếp lời: Anh chị đã nói là chú cứ lo giải quyết về mặt chuyên môn cho tốt, còn vde quan hệ cứ để bọn anh lo. Các anh ấy cũng nói, các anh ấy sẽ giúp, nhưng trước hết mình phải làm đúng luật trước đã.
Lúc đó sếp mình lại nói: Chờ được vạ thì má đã sưng, từ giờ đến lúc đó, lấy gì để đảm bảo bọn nó ko úp sọt bọn em như hôm nay nữa.
Đồng chí Thắng nói: Chú yên tâm, bọn nó cũng ko dám lộng hành thế đâu Chú chỉ cần cẩn thận một chút là không có vấn đề gì cả. Anh chị biết phí dịch vụ anh chị trả cho chú gấp đôi gấp ba các văn phòng khác. Nếu vụ việc đơn giản thì làm gì có mức giá ấy.
Sếp mình nghe xong thì im lặng ko nói gì. Nhưng mình biết, đồng chí ấy đã có ý giãn ra, không dây vào vụ này nữa.
Nhưng cuối cùng đồng chí ấy vẫn nói: Thôi được rồi, bọn em cứ thực hiện đúng công việc của mình thồi, những việc khác anh chị tự lo lấy nhé.
Sau khi thống nhất xong mọi việc thì sếp mình quyết định quay về TH (chắc đồng chí ấy sợ đêm dài lắm mộng), 2 đồng chí Hương Thắng cũng ủng hộ. Vậy là cả đội 5 người lại lên xe về TH
Lên đến thành phố TH thì cũng đã 10h đêm. Sếp mình lấy cớ là phải về Hà Nội gấp lo công việc nên bảo mình ở lại để làm thủ tục xin sao chụp hồ sơ vụ án. Còn sếp mình lái xe về ngay trong đêm. 2 đồng chí Hương Thắng cũng không cản.
Đợi sếp mình đi rồi, 2 đồng chí ấy gọi taxi xong đưa mình đến khách sạn xyz để mình ngủ lại ở đó.
Lúc đó bất ngờ là em Hoa cũng đòi bằng được ở lại khách sạn chứ không chịu về nhà. WTF ??
PHẦN 6
Em Hoa cương quyết vậy, xong 2 đồng chí Thắng, Hương cũng kiểu ngại ngại nên rốt cục thuê 2 phòng gần nhau. Mình 1 phòng, em Hoa một phòng. Còn 2 đồng chí ấy thì về nhà ngủ.
Mình lên nhận phòng, tắm rửa xong thì lôi máy tính ra ngồi soạn lại các lời khai của team nông dân ban chiều. Ngồi được một lúc thì thấy đói bụng, tại buổi chiều ăn được có bát cơm, xong bị 3 anh đẹp trai thông cho ra hết rồi. Vậy là mình xếp lap với hồ sơ giấy tờ lại, tính ra ngoài kiếm gì ăn.
Đi ăn thì tất nhiên là mình nghĩ đến phải rủ em Hoa rồi. Có điều mình cũng không hi vọng lắm vào cơ hội em ấy đồng ý ra ngoài với mình. Căn bản ở em ấy toát ra vẻ lạnh nhạt suốt cả ngày đi với nhau, hơn nữa vụ "Mỹ nhân cứu anh hùng" lúc tối càng làm mình mất điểm.
Nhưng kệ, cứ rủ, được thì được không được thì thôi. Nghĩ vậy nên mình gõ cửa phòng em ấy. Đợi một lúc thì em ấy ra mở cửa. Em ấy cũng đã tắm rửa thay quần áo rồi. Lúc đó em ấy mặc một cái váy ngủ màu trắng khoe đôi vai trần trắng mịn màng và gợi cảm (Ẻm có vẻ thích màu trắng). Vòng 1 em ấy không to lắm, nhưng vừa vặn với dáng người.
Mình cũng không dám nhìn lâu, nhỡ em ấy sút cho phát thì vỡ mồm. Thế nên thấy em ấy nhìn kiểu dò xét, mình nói:Tớ đói bụng quá, định đi kiếm cái gì ăn, cậu có đi cùng, dù sao Thanh Hoá cũng là địa bàn của cậu.
Em ấy nhìn mình một lúc rồi nói: Đợi tí.
Xong chạy vào trong nhà. Lát sau em ấy quay lại khoác thêm cái áo dài tay (kiểu áo full house ấy) rồi khoá cửa đi cùng với mình
Thấy em ấy đồng ý, mình cũng vui vui. Có điều mình vẫn không dám nói nhiều. Cứ nhớ lại cảnh em ấy sút ku cát tặc là mình lại thấy rờn rợn.
Xuống dưới sảnh khách sạn mình định gọi taxi thì em ấy cản: Gọi taxi làm gì, đi bộ có một đoạn.
Em nói thế thì mình cũng nghe theo. Thú thực trước giờ gái gú dù có xinh đến mấy mình vẫn ít nhiều nắm quyền chủ động. Không hiểu sao, với em Hoa mình cứ răm rắp nghe theo. Một phần là vì công lực em ấy thể hiện lúc tối, một phần vì ở em ấy toát ra cái khí thế bức người. Tóm lại mình thấy em ấy là kiểu người không dây vào được.
Vậy là mình với em ấy đi bộ dọc con phố cạnh khách sạn. Em ấy vẫn thể hiện thái độ lạnh nhạt như trước, mình đi cạnh cũng chả nói gì. Không khí có phần gượng gạo. Mình đành phá vỡ im lặng trước: Lúc tối nay ... cảm ơn cậu nhé.
Em ấy: Sao phải cảm ơn.
Mình cười: Không có cậu chắc tớ ăn đòn nhừ từ.
Em ấy: Em sợ bọn nó đánh cái Huyền thôi, còn anh thì em quan tâm gì.
Mình: Dù sao thì anh cũng cảm ơn. Mà em có học võ không mà đá đồng chí kia ghê thế.
Em ấy: Mấy thằng mất dậy đấy thì được mấy sức. Suốt ngày ăn chơi nhậu nhẹt với hút hít. Bọn đấy chỉ bắt nạt được gà thôi.
Mình: Chả phải cũng chính mấy thằng đấy nhảy xuống thuyền đâm chém mấy chú trong làng còn gì.
Em ấy: Trong làng thì cũng toàn người già với trẻ con. Với lại mấy thằng máu mặt tiên phong chém giết thì xộ khám hết rồi còn đâu.
Mình: Mà tại phiên toà sơ thẩm nó chả được thả rồi còn gì.
Em ấy: Đang trong giai đoạn chờ phúc thẩm, anh nghĩ bọn nó dám manh động thế à.
Mình: Cậu nói cũng đúng.
Em ấy: Chả đúng thì sai à. Em thấy anh cứ gà gà kiểu gì ấy. Theo vụ này không khéo hết đường về quê mẹ.
Mình: Bé giờ có mình cậu nói tớ gà thôi đấy.
Em ấy: Sống giữa một bầy gà thì sao biết mình là gà.
Em ấy nói thế, mình cũng thấy hơi nóng mặt nên im lặng luôn, không nói gì nữa.
Đi một đoạn em ấy lại chủ động gợi chuyện: Anh thấy vụ này có khả năng lật lại được không.
Mình: Thôi gà không dám bàn luận nhiều, đồng chí tự nghĩ đi.
Em ấy cười (lần đầu tiên không cười nhếch mép): Đàn ông mà dỗi, trẻ con vừa vừa thôi chứ.
Mình: Dỗi gì. Cậu nói tớ gà xong lại hỏi ý kiến tớ làm chi.
Em ấy: Em nói anh gà là kiểu yếu đuối, thư sinh trói gà không chặt ấy. Chứ anh là tiền bối, sao em múa rừu qua mắt thợ được.
Thấy em ấy có vẻ thân thiện hơn, Mình cười đáp: Tiền bối gì, mình cũng mới đi làm chưa được 1 năm. Chỉ cắp tráp đi hầu sếp thôi. Không bằng đồng chí được. Mình nghĩ có khi đồng chí va chạm xã hội còn nhiều hơn mình.
Em ấy: Va chạm xã hội thì ko biết, nhưng choảng nhau thì chắc chắn có kinh nghiệm hơn anh rồi.
Đoạn em ấy nói tiêp, giọng tửng từng tưng: Em lớn lên không có bố, gây sự với con trai hay con gái đều phải tự mình giải quyết bằng nắm đấm. Em học võ từ năm 10 tuổi. Giờ đai đen karate rồi đấy.
Thấy em ấy có vẻ muốn chia sẻ, mình lại gợi chuyện: Bố cậu mất sớm vậy mà chị Hương không đi bước nữa, ở vậy nuôi cậu sao ?
Em ấy vẫn đáp giọng tưng tửng: Em có biết mặt bố em đâu. Chả biết sống hay chết. Nhưng chắc là vẫn còn sống. Vì chả thấy mẹ em giỗ chạp gì cả. Mà bà ấy có mà ở vậy. Đang cặp kè với ông Thắng đấy thây.
Mình: Hả. Mình tưởng là 2 chị em, ông Thắng kém mẹ cậu phải chục tuổi.
Em ấy: Ăn thua gì. Trước ông Thắng mẹ em còn cặp với thằng ranh hơn em có mấy tuổi. Từ lúc em biết nghĩ đến giờ, chả bao giờ thấy mẹ em ở không.
Vừa đi vừa nói chuyện cuối cùng cũng đến quán ăn. Em ấy gọi cháo tim cật, mình cũng làm một bát như vậy. Lúc đó mình thấy em ấy cũng không quá lãnh đạm như ban ngày. Đã thân thiện hơn rất nhiều.
Mình mới hỏi dò: Thấy mẹ cậu với ông Thắng có vẻ tự tin vụ này nhỉ. Cậu biết do ai chống lưng không.
Em ấy: Em sao biết được. Mẹ em quan hệ lung tung hết cả lên. Nhưng đúng là cũng biết vài sếp lơn đấy. Như bác XX sáng nay gặp, hình như trước kia cũng cặp với mẹ em. Rồi em thấy mỗi lần mẹ lên hà nội, cũng hay thậm thụt lắm. Mà em chẳng quan tâm.
Nói đến đây, em ấy lại im lặng ăn cháo. Mình cũng chả làm phiền, tránh làm không khí căng thẳng trở lại.
Ăn xong 2 đứa lại tản bộ về. Mình lại tranh thủ gợi chuyện: Lúc nãy em nói hay gẫy sự với cả con trai. Thế chắc hồi đi học cũng có số có má lắm nhỉ.
Em ấy: Cấp 1, cấp 2 thôi. Em đi học võ rồi dần dần cũng thuần tính lại. Chứ không lúc tối em cân cả 3 thằng. .
Ngừng một chút, em ấy nói tiếp: Em không có bố, nhưng bạn bè mẹ em toàn thành phần chợ búa, nên từ hồi đi học em đã chả sợ bố con thằng nào rồi. Giang hồ Thanh Hoá em cũng biết sơ sơ đó. Đến khi lên đại học mới dứt ra được.
Cứ thế, minh với em ấy vừa đi vừa nói chuyện rồi về đến khach sạn lúc nào không hay.
Về đến nơi thì mình với em ấy ngồi ở sảnh khách sạn nói chuyện thêm một lúc nữa rồi em ấy kêu buồn ngủ xong về phòng. Xong mình cũng lên phòng nằm luôn.Ngày hôm đấy quá dài và mệt mỏi nên mình đặt lưng xuống là ngủ say như chết.
Đang mơ mơ màng màng thì tiếng gõ cừa làm mình choàng tỉnh dậy
P.S: NGHIÊM TÚC LÀ VỤ NÀY ANH EM NGƯNG TÌM INFO NHÉ. MÌNH ĐÃ KO NÊU TÊN ĐỊA DANH RỒI. CÒN ANH EM THÍCH NGHĨ NÓ LÀ TỈNH NÀO THÌ NGHĨ NHÉ.
MÌNH KHÔNG CÓ TRÁCH NHIỆM VỀ VIỆC NÀY NỮA.
PHẦN 7
Nghe tiếng gõ cưa, mình bừng tỉnh. liếc đồng hồ thấy thấy đã gần 8h. Ra mở cửa đã thấy em Hoa quần áo chỉnh tề đứng đợi. Thấy mình còn quần đùi áo phông em ấy nói: Luật sư gì lề mề vậy. Sao bảo sáng nay lên toà nộp đơn kháng cáo với sao chụp hồ sơ ?
Mình cười: Toà nào làm việc giờ này. PHải tầm 9h. Sao phải vội vàng vậy.
Em ấy:Em quen dậy sớm rồi. Không ngủ thêm được. Cứ đi quanh quẩn trong phòng cũng chán. Anh thay quần áo đi rồi đi ăn sáng.
Mình: Vậy đợi anh chút.
Nói xong mình chạy vào phòng thay quần áo. Vừa cởi đc cái quần ra thì nghe thấy tiếng em ấy: Anh mất lịch sự thế, không mời em vào phòng được à. Bắt em … Ôi mẹ ơi …
Quay ra thì thấy em ấy đang nhìn chằm chằm mình, xong quay mặt bước ra khỏi phòng luôn.
Mình đứng hình mất mấy giây. Xong cũng mặc tiếp quần áo, đánh răng rửa mặt rồi phi ra.
Không thấy em ấy đâu. Gõ cửa phòng cũng không thấy hồi âm.
Đang tính lấy điện thoại ra gọi thì có tin nhắn: Em ngồi dưới sảnh rồi.
Xuống dưới sảnh, thấy em ấy đang ngồi nhìn xa xăm. Thú thực thời điểm đó, mình mới ra trường, Xong 4 năm bị gấu quản làm mình non gan và cưa cùn đi nhiều. Vừa bị em ấy soi hàng xong nên lúc đó mình cứ thấy ngại ngại. Ẻm ấy nhìn mình thì cười như không có chuyện gì xảy ra: Bé giờ anh là thằng con trai đầu tiên bắt em phải đợi đấy. Con trai gì mà lề mề vậy.
Hôm đấy em ấy mặc cái váy màu trắng khác, ngắn hơn ở cả phần dưới và phần trên. Khoe được hầu hết những thứ cần khoe. Tóc thì buộc đuôi gà nhí nhố. Quả thực nhìn em ấy rất đáng yêu.
Mình nghe em nói thế thì cũng cười trừ nói lảng qua chuyện khác: Anh Thắng với mẹ đồng chí đâu rồi.
Hoa: Đợi ở toà luôn. Dặn em đưa anh đi ăn sáng rồi đến toà. Thôi anh nhanh lên đi. 8h rồi còn chưa ăn sáng. Taxi nó đợi nãy giờ rồi.
Xong 2 đứa ra taxi, em ấy dẫn mình đến nhà hàng khỉ gì mà tầng 1 tù tù xong phải đi thang máy lên tầng 2 mới có chỗ ấy. (Nhớ ko lầm thì là Dạ Lan)
Suốt dọc đường đi với lúc ăn, em ấy nói chuyện với mình rất thoải mái và vui vẻ. Khác hẳn với vẻ lạnh lùng lãnh đạm hôm qua. (Phải chăng em ấy đã nhận ra vẻ đẹp trai tiềm ẩn trong mình : )) )
Ăn xong đến tầm khoảng 9 h thì mình với em ấy phi đến toà. Đến nơi thì đã không thấy đồng chí Hương với đồng chí Thắng đâu. Gọi điện cho đồng chí Hương thì đồng chí ấy bảo: Bọn chị ngồi quán cafe gần toà rồi. Em cứ vào đi. Bọn chị không lộ diện được. Mà bảo cái Hoa ra quán ngồi với bọn chị nhé. Mình em vào thôi.
Lúc đó nói thực là tuổi nghề của mình còn non choèn choẹt. Chưa cứng như khi gặp team “gõ". Thế nên bảo một mình vào toà (lại còn biết trước toà thuộc phe đối địch nữa) thì mình cũng đớn.
Nhưng thôi, việc nó đến thì phải nhắm mắt đưa chân.
Vào toà, tìm phòng thẩm phán thụ lý sơ thẩm cũng mướt mồ hôi. Tìm được đến nơi thì đồng chí ấy lại đang ngồi với 1 đồng chí kiểm sát viên, đồng chí này thì cũng là kiểm sát viên phụ trách vụ cát tặc đó luôn (Đù thẩm phán với KSV mà ngồi cùng với nhau thảo nào dân đen không ngóc đầu lên nổi)
Mình lí nhí một cách lễ phép trình xin nộp đơn kháng cáo và sao chụp hồ sơ. Vừa nghe thấy bên mình bảo vệ cho người bị hại vụ cát tặc 2 đồng chí đầy tớ của nhân dân lập tức xúm vào doạ dẫm chém gió mình. Nào là: Vụ này khẳng định bên bọn mày sai rồi. Bọn tao đã làm đơn xin ý kiến của TAND tối cao hướng dẫn, rồi đi điều tra vụ việc thực tế bla bla ..
Khổ thân thằng bé, chưa có kinh nghiệm tiếp xúc với đầy tớ của nông dân nên bị chém cho mặt mũi tái mét, cắt ko còn hạt máu tí nữa thì gục luôn.
Xong thấy thằng bé có vẻ khó lòng qua khỏi, các đồng chí đầy tớ của nông dân mới đưa ra lời khuyên chân thành: Thôi, vụ này bọn mày rút sớm đi. Đéo kiếm chác được gì đâu. Cẩn thận không động chạm thì đéo còn đường mà hành nghề đâu
Đến lúc nghe đến câu này thì mình mặc dù còn non tuổi nghề thì cũng đã tỉnh ra ngay. “Nếu các chú đầy tớ nhân dân đã chắc thắng thì cần gì phải xúi luật sư rút, Xúi luật sư rút chứng tỏ cũng có tí e dè luật sư vào bới tung mọi chuyện lên. Hẳn là như thế chứ các chú đầy tớ này mà còn có lòng tốt để khuyên luật sư thì xã hội đã công bằng dân chủ văn minh cmnr"
Nghĩ thế nên mình cười đáp: “Dạ cháu cảm ơn, Bọn cháu xem hồ sơ cũng thấy không lật được rồi, nhưng mà các anh ấy năn nỉ quả nên bọn cháu nhận thôi. Cũng chỉ đề xuất tăng mức bồi thường cho gia đình người bị hại. Chứ thế thì khổ thân họ quá"
Nghe thế mầy đồng chí đầy tớ ra vẻ đạo mạo: “Ừ, tăng mức bồi thường thì còn có khả năng, chứ thay đổi tội danh thì bọn mày cứ mơ đi, Đây hồ sơ đây ở góc kia, ra mà sao chụp"
Mình ngoan ngoãn nghe theo và đi ra chỗ 2 thằng cha đó chỉ. Đù má sài gòn, Trong góc có 2 thùng hồ sơ. Gần 10.000 bút lục. Một thân một mình mình, sao chụp chắc mất cả tuần. 🙁
Vậy là cả ngày hôm đó, mình chỉ ngồi soạn hồ sơ ra xem cần sao chụp những hồ sơ gì. Xong sáng hôm sau, mình rủ em Hoa vào sao chụp hồ sơ cùng. Mất đúng 5 ngày để sao chụp xong đống hồ sơ đó. Trong 5 ngày đó, mình với em Hoa, ban ngày thì lên toà sao chụp hồ sơ, đến tối thì 2 đứa lượn lờ khắp thành phố TH. Đến đêm thì về khách sạn ngủ (tất nhiên là đứa nào ở phòng đứa đó). Cả tuần ở cạnh nhau nên quan hệ giữa 2 đứa cũng tốt lên rất nhiều. Gần Hoa mới biết em ấy rất nhí nhố, hay bày trò trêu mình, hay đánh mình nữa. Em ấy có vẻ có xu hướng bạo râm. Thật nguy hiểm quá đi.
Sau khi sao chụp hồ sơ xong, mình tính về Hà Nội thì em Hoa cũng nói lên Hà Nội cùng. Đồng chí Hương và đồng chí Thắng không cản được nên cũng đồng ý.
Nhưng khi ra đến bến xe thì Hoa bảo: Ra biển chơi một hôm đã, mai về hà nội. Lâu lắm em không ra biển rồi.
Mình nghe thế cũng hơi lăn tăn, vì trót báo với gấu là về hà nội hôm đó rồi. Nhưng em ấy nài nỉ với doạ đánh ghê quá nên mình đành cam chịu. Đến bây giờ nghĩ lại mình vẫn cảm thấy hối hận vì đã chấp nhận chuyến đi đấy. Vì Mình thực sự không nghĩ chuyển đi đấy đã lấy đi của mình nhiều thứ đến thế.
PHẦN 8
Lại nói, không cưỡng lại được cám dỗ từ việc đi biến ngắm người đẹp mặc bikini, mình đã bỏ mặc gấu ở Hà Nội, lên taxi chạy về biển cùng Hoa.
Về đến SS, Hoa dường như đã rất quen thuôc, nói taxi chạy đến nhà nghỉ LT. Tất nhiên là vẫn thuê 2 phòng cạnh nhau.
Mình nhận phòng tắm rửa xong xuống sảnh ngồi ngắm biển và đợi Hoa, đang ngây ngây thả hồn theo sóng thì mình bị đập một cái vào đầu đau điếng, Hoa cười nói: Anh bị tự kỷ à, mặt nhìn cứ ngơ ngơ.
Mình quay lại thì bị đứng hình mất mấy s. Hoa đã thay bikini rồi. Ẻm mặc bộ bikini màu xanh dương ôm trọn vòng 3 đồ sộ và 2 trái bưởi múp míp. Tất nhiên em ấy có choàng một chiếc khăn tắm quanh người, nhưng nó chả che được nhiều mà chỉ càng làm lộ ra những thứ cần lộ.
Nhìn mỹ cảnh đó đến gay nó còn 12h chứ đừn nói là mình. và khi 12h thì mặt đa số các đồng chí sẽ đờ đẫn ra, tất nhiên mình cũng không phải ngoại lệ.
Hoa nhìn thấy mình như thế thì tát nhẹ mình một cái rồi nói: Ông bỏ ngay cái mặt đấy đi cho tôi nhờ, định ăn thịt tôi à.
Nói vậy nhưng em ấy lại chúm chím cười, sóng mắt long lanh, rõ ràng là muốn giết người mà.
Mình cố kìm chế cho thằng em nó xuống 6h rồi cùng em ấy ra biển.
Nắng vàng biển xanh, Hoa ngụp lặn trong sóng như rái cá. Mình thì chỉ đứng một chỗ dưới biển vì không biết bơi. Thêm phần nữa là bị cân, bỏ kính ra chả nhìn thấy gì nên cứ đứng yên một chỗ cho lành, nhỡ tí không tìm được đường về thì bỏ mẹ.
Đang lớ ngớ thì từ sau lưng có bàn tay mát lạnh và mềm mại đặt lên vai mình, Hoa cười nói: Ra biển mà đứng một chỗ thế này à. Đừng nói anh không biết bơi đấy.
Mình thừa nhận một cách đau khổ: ừ. anh mệnh hoả, kỵ nước lắm. Tháng tắm có một lần nữa là bơi.
Ẻm phá lên cười đáp: Có phúc đẻ con biết lội, có tội đẻ con biết trèo. Lại đây mẹ dậy con lội. (Giờ mình vẫn nhớ như in câu này, nghe uất vl)
Chưa dứt lời ẻm ấy đã nhấn đầu mình xuống nước. Không chuẩn bị nên mình làm mấy ngụm nước biển mặn chát. Vùng vẫy mãi mới thoát ra được, mình quay lại đang định quạt cho em ấy một trận thì em ấy nói: Muốn biết bơi trước hết phải tập sặc nước. Giờ em đỡ cho anh bơi nhé.
Haizzz... định kể chi tiết cái vụ dậy bơi này nhưng nghĩ lại thấy nó nhố nhăng và mất thời gian của anh em, cũng chả đi theo mạch chuyện gì cả. Nên mình tóm gọn lại là: Chiều hôm đó mình với ẻm ấy tắm biển, ẻm dậy mình tập bơi. Mà tập bơi thì cái vụ lỡ tay vỗ mông, với lỡ tay bóp ngực em ấy là điều hiển nhiên, mình
cũng không tiện kể ở đây. Vì cái cảm giác 12h ở giữa nước lạnh nó cũng không phải trải nghiệm thú vị cho lắm mà kể lại cả.
Đấy là chuyện của buổi chiều, còn buổi tối, sau khi về khách sạn tắm rửa xong thì mình với em ấy đi dọc bờ biển tìm đồ ăn. Đã ăn hải sản thì phải uống rượu, và em Hoa thì uống rượu rất khá, thế nên khi tàn buổi nhậu hôm đó, thì cả 2 đứa đều biêng biêng.
Biêng biêng thì không nên về khách sạn vội kẻo sinh nhiều cái bất cập, tốt hơn hết là hãy ngồi ở bãi biển ngắm trăng cái đã (hình như hôm đó cũng éo có trăng, biển tối mù thì phải, nhưng mình thích bịa ra trăng cho nó lãng mạn đấy).
Trong khi mình ngồi gật gù nhìn ngực em ấy thì em ấy luyên thuyên những câu chuyện bất tận. Từ nhưng lần đi biển trước đây với mẹ, với bạn bè, với người yêu ... cho đến những chuyện em ấy buồn bã và đau khổ như thế nào khi mẹ cặp hết người này đến người khác. Và cuối cugf trong buổi nói chuyện hôm đấy em ấy đã tiết lộ một chuyện. Cái chuyện mà mình phải dành cả phần 8 này viêt về chuyến đi biển chỉ để tiết lộ về việc đấy. Đại loại như sau:
Mình đang ngây ngất với hương thơm toả ra từ người em ấy, và mắt thì thỉnh thoảng lại liếc trộm bộ ngực ngồn ngộn, sáng lấp lánh dưới anh trăng của em ấy thì đột nhiên em ấy hỏi mình 1 câu:
- Anh có muốn biết bố em là ai không.
Mình: Chả phải em nói lớn lên em đã không biết mặt bố rồi sao. Còn không biết bố em sống chết như nào mà.
- Là mẹ em dặn em không được nói cho người ngoài biết. Trước mẹ em cũng dấu em. Nhưng đến lúc em lớn rồi, hiểu chuyện rồi, khóc nhiều, hỏi nhiều là tại sao con không có bố. Thì lúc đó mẹ em mới nói.
Im lặng một lúc lâu, em ấy mới tiếp: Bố em hiện đang là ....... đấy. (anh em nào tò mò thì tìm lại trong 500 trang "Khiêu vũ giữa bầy gõ". Mình đã tiết lộ thông tin này ở một comment nào đó trong topic đấy. Sau khi biết được đề nghị anh em không tiết lộ, không public trên thread này nhé. Mình khẳng định thread này sẽ bị close bởi mod hoặc mình sẽ drop thread này khi có bất cứ anh em nào công khai thông tin đó ở đây).
Quay lại câu chuyện giữa mình với em Nhung, nghe em ấy nói lúc đó mình không tin, nghĩ là em ấy bị đang say. Nhưng sau đó, khi giải quyết vụ án, tiếp xúc với đồng chí Hương nhiều, mình mới tin đó là sự thực).
Do không tin nên mình cứ ậm ừ cho qua chuyện. Hai đứa nói chuyện với nhau một lúc nữa rồi em ấy bảo lạnh đòi về.
Về đến khách sạn, mình về phòng mình, em ấy về phòng em ấy. Lúc đó dù hơi rượu sộc lên não nhưng mình vẫn đủ tỉnh táo đế nhận định rằng. Một đứa con gái, nếu không có tình cảm với thằng con trai, thì chả dỗi hơi đi riêng 2 đứa ra biển.
Mình biết là nếu mình tiến tới thì mọi chuyện sẽ thuận thôi. Nhưng còn gấu ở nhà, với 4 năm yêu nhau, 4 năm cùng nhau vượt qua bao khó khăn thử thách.
Mình ngồi đần mặt trong phòng và suy tính rất lâu về chuyện đó. Lúc đó mình chưa đủ cứng như khi tiếp xúc với team gõ, lại đang có một số vướng mắc với gấu, rồi còn đang trong men say, và trên tất cả, mình biết mình cũng có tình cảm với Hoa.
Ham muốn bùng lên, mình đứng dậy, ra ngoài gõ cửa phòng em Hoa.
Cửa mở, và em Hoa đứng đó với bộ váy ngủ trong suốt, gợi cảm. Vậy là chút lí trí cuối cùng cũng bị tinh trùng nó ăn mất. Mình không nói gì, bước vào phòng, em Hoa lùi lại, không ngăn cản, để mình bước vào trong. Vừa vào phòng thì mình đóng sập cửa. Lao lại ôm Hoa.
Không chút phản kháng Hoa ôm lại mình. Môi chạm môi, mùi "hồng xiêm" từ hơi thở của Hoa làm mình phát cuồng. Bế thốc Hoa đặt lên giường, mình kéo tút chiếc váy xuống, để lộ bầu ngực trắng hồng đang căng cứng chờ đời.
Tay trái mình vòng xuống đỡ lưng Hoa và xoa nhẹ lên ngực trái của em ấy. Tay phải mình luồn dưới chiếc váy đã tụt xuống quá nửa để lần tìm vùng cấm đang ẩm ướt theo từng cái hôn của mình trên ngực phải.
Hoa nhắm mắt lại và khẽ rên rỉ xen lẫn trong hơi thở đứt quãng.
Vậy là mình đã đi quá giới hạn và không bao giờ có thể quay đầu lại. Đây là một trong số những chuyện khiến mình ôm hận cho đến tận bây giờ.
-------------------------\
Kể lể thêm một chút ngoài lề. Mấy hôm nay mình nhiều việc, thêm nữa là chuyện cát tặc này cái nội dung xuyên suốt câu chuyện mình muốn kể lại không phải là chuyện cát tặc, mà lại là mối quan hệ giữa đồng chí Hương với đồng chí ấy .... Mà vấn đề này lại quá nhạy cảm. Mình không thể viết mà không động chạm đến được.
Thế nên mình cứ cân nhắc xem có nên drop không.
Thêm nữa công việc lại mệt mỏi, và sức nóng của chuyện lại không còn như khiêu vũ giữa bầy gõ nữa nên mình cũng oải. Rất mong anh em động viên và đưa ra phương án để mình có thể tiếp tục. Thật lòng đấy.
Thân.
P.s: Một số anh em cứ thắc mắc tính logic về thời gian giữa chuyên này và chuyện khiêu vũ giữa bầy gõ.
Mình giải thích luôn là chuyện này diễn ra đầu năm cuối năm 2010, đầu năm 2011. và kéo dài đến cuối năm 2012 khi mình gặp team gõ nhé.
PHẦN 9 TỔNG TẤN CÔNG (I)
Sau khi từ biển về HN, mình tập trung lo soạn bản luận cứ và chuẩn bị hồ sơ để bảo vệ cho những người bị hại trong vụ án. (Bản luận cứ này mình cũng đã công khai trên FB của mình và một số báo). Anh em nào muốn đọc thì inbox địa chỉ mail cho mình nhé.
Lúc đó mình nghiên cứu hồ sơ với tâm trạng rất tệ. Như đã nói thì toàn bộ cơ quan điều tra, toà án và VKS tỉnh đã về cùng một phe để bảo vệ con gà đẻ trứng vàng cho chủ tịch tỉnh rồi. Một mình luật sư cũng không thay đổi đc gì cả. Biết trước thua mà vẫn phải đánh là một cảm giác không dễ chịu gì.
Mặc dù tìm ra được rất nhiều điểm mâu thuẫn và bất hợp lý trong hồ sơ vụ án nhưng làm thế nào để VKS và toà án xem xét nó một cách nghiêm túc và công minh lại là vấn đề nan giải. Cũng vì lí do đó mà sếp mình tỏ ra không mấy mặn mà và giao toàn bộ vụ việc lại cho mình.
Bơi một mình trong 10 nghìn bút lục làm mình có cảm giác chán nản và tuyệt vọng dần. Dù sao đi trong nữa, lúc đó mình cũng chỉ là 1 thằng sinh viên luật mới ra trường được mấy tháng. Tư vấn những thứ đơn giản như nhà đất, thưà kế, hôn nhân thì còn có khả năng. Chứ đánh một vụ án lớn như thế thì thực sự là quá sức.
Và như rất nhiều lần khác trước đó, khi gặp khó khăn mình sẽ nghĩ đến người yêu mình. Mất nguyên một đêm nhịn xếp hình để trao đổi toàn bộ nội dung vụ việc với em. Cuối cùng em đưa ra phương án cho mình như sau: "Một vụ án hình sự, Luật sư cần quan tâm đến 2 yêu tố: Hình thức và nội dung.
Phần nội dung cậu đã làm rất tốt, tớ đọc bản luận cứ thấy có rất nhiều căn cứ để lật lại bản án sơ thẩm. Tuy nhiên luật sư mà chỉ quan tâm đến nội dung thì cũng vứt. Quan trọng nhất là làm sao, buộc thẩm phán hay những cơ quan tố tụng khác phải nghe theo quan điểm của mình trong bản luận cứ. Đó chính là phần hình thức. Giờ mình đều hiểu là toàn bộ cơ quan tố tụng ở tỉnh TH đã về cùng một phe với nhau rồi. Nhưng tại giai đoạn phúc thẩm thì TAND tối cao mới là cơ quan có quyền quyết định. Vậy thì mấu chốt ở đây là làm sao để thẩm phán ở toà tối cao nghiêng về phe mình"
Mình ngắt lời: "Nhưng chắc chắn là bên kia họ đã tác động trước mình rồi"
Gấu: "Đấy là cậu đoán thế, Thời này không phải cứ nhận tiền rồi đổi trắng thay đen như trước được nữa, thẩm phán nói chung đều phải nhìn trước nhìn sau rồi mới đưa ra phán quyết. Trừ những vụ xử kín, xét xử theo chỉ thị. Còn những vụ xử công khai thì cũng không nhiều thẩm phán dám bẻ cong chân lý đâu.
Còn cái tâm lý chắc chắn thua của cậu là do thông tin bên ngoài rằng thì là: Ông Dụng đứng sau vụ này quen biết rộng. Rồi có chủ tịch tỉnh bảo kê, rồi sau chủ tịch còn có đồng chí to lăm đỡ đầu.
Sai bét cả. Thực tế thì vụ này chỉ xử có 9 thằng cát tặc. Ngoài ánh sáng cũng chỉ có 7 thằng tứ cố vô thân đó. Những người đứng đằng sau chức vụ càng cao thì người ta càng lo cho bản thân người ta hơn. Nếu có động thì người ta sẵn sàng thí tốt thôi. Và cậu cũng nên đặt mục tiêu cho mình trong vụ án này là giết được càng nhiều tốt càng tốt. Còn những việc khác cậu không nên quan tâm. Vì có quan tâm cũng chả giải quyết được.
Vậy là xác định đánh 9 thằng cát tặc nhé. 9 thằng này thì tại phiên sơ thẩm, toà của nó, viện của nó, thì lại chả có 5 tháng tù. Cùng trong tỉnh với nhau, người ta cũng phải nhìn nhau mà xử. Nhưng giờ lên toà tối cao thì không đơn giản để được như thế nữa. Như mình đã nói, những người đứng sau càng to thì người ta càng hạn chế xuất đầu lộ diện. Vì thế, tớ cho rằng, bọn này có muốn chạy trên toà tối cao thì thằng Dụng cũng chỉ bơm tiền cho mấy thằng loi nhoi ôm tiền lên thôi. Chắc chắn các đồng chí to sẽ không đánh đổi uy tín và địa vị của họ để đi cứu mấy thằng chân đất mắt toét làm gì.
Mà tiền thì thẩm phán toà tối cao họ cũng không nhắm mắt nhận đâu. Họ leo lên được đến đó thì tiền cơ bản không phải là vấn đề quan trọng nhất nữa rồi. Cái ghế đang ngồi họ phải mua bằng rất nhiều tiền mới có, vì thế không bao giờ vì tiền mà họ hi sinh cái ghế đó.
Vấn đề ở đây là cậu phải làm sao để thẩm phán họ nhận ra được điều đó. Muốn thế, mình phải tấn công trên mọi mặt trận.
Thứ nhất: Về bản chất thì vụ việc dù đúng dù sai vẫn phải dựa trên cơ sở pháp luật. Vì vậy cậu phải tìm cách chuyển bản luận cứ cho thẩm phán thụ lý.
Thứ hai: Cần phải đưa dư luận và công chúng vào cuộc để buộc thẩm phán phải nhìn trước nhìn sau khi đưa ra phán quyết. Vậy nên cậu cần chuyển vụ việc này cho báo chí. Nếu có truyền hình vào cuôc nữa thì tốt.
Thứ ba: Quan trọng nhất là phải khiến mấy vị chóp bu nóng mặt mà chỉ đạo xuống. Việc này mặc dù anh Thắng chị Hương nói họ sẽ lo liệu. Nhưng cậu cũng phải giúp họ một tay. Theo hồ sơ thì mẹ của một nạn nhân là bà mẹ Việt Nam anh hùng đúng không. Cậu tìm cách đưa ba ấy ra Hà Nội. Cho bà ấy làm đơn kêu cứu khẩn cấp gửi nhưng cơ quan sau: Ban bí thư, uỷ ban thường vụ quốc hội, Uỷ ban trung ương mặt trận tổ quốc, Văn phòng chính phủ ...
Và quan trọng nhất là thu xếp cho bà ấy cùng với cái danh hiệu bà mẹ việt nam anh hùng ra ngay số 01 hoàng hoa thám ngồi biểu tình và kêu cứu. Đây là cách thức cổ điển nhưng luông mang lại hiệu quả.
Giờ thông nhất phương án như vậy rồi. Cậu tiến hành làm đi. Cần tớ giúp đỡ gì thì báo nhé. Giờ cậu định trả công tớ thế nào đây.
PHẦN 10 (TỔNG TẤN CÔNG II)
Sau khi thông nhất phương án với gấu. Mình xin ý kiến sếp và trao đổi với đồng chí Thắng và Hương bắt đầu từng bước phối hợp thực hiện.
Về báo chí và truyền thông, mảng này mình quen biết nhiều. Tuy không có những báo lớn như an ninh thủ đô, công an nhân dân ... nhưng mình cũng nhờ được báo đời sống pháp luật, cựu chiến binh, báo pháp luật việt nam tìm hiểu và đăng bài. Truyền hình thì mình cũng có thằng bạn làm bên ANTV. Tuy nhiên để làm phóng sự điều tra về vụ này thì thằng bạn mình chưa đủ tầm quyết. Lúc đó thì đồng chí Hương mới lên tiếng.Không hiểu chắp mối từ đâu mà chỉ 1 ngày sau khi mình đề xuất để ANTV vào cuộc, đồng chí ấy đã lên làm việc được với tổng biên tập. Sau đó thì kênh ANTV có đăng 3 số phóng sự điều tra về vụ án này. anh em nào hay xem kênh này chắc biết. (Mình vẫn còn đĩa lưu 3 bài phóng sự này, kết thúc truyện mình sẽ public). Vậy là gần 1 tháng trời sau đó, các cơ quan ban ngành ở TH ko ngày nào được yên, hết báo đến truyền hình thay nhau về phỏng vấn, yêu cầu cung cấp thông tin. Tuy nhiên thì cuối cùng cũng chỉ có báo đời sống pháp luật và ANTV là chiến đấu đến cùng. Còn các báo khác về bị phong bì nó lấp đầy miệng luôn. Đợt đó mình từ mặt một thằng bạn cũng vì vụ đó.
Về hướng khiếu nại và biểu tình: Ngay sau khi mình đề xuất thì đồng chí Thắng phi ngay vào trong Thanh Hoá và chiều hôm đó đã đưa được bà mẹ Việt Nam anh hùng ra Hà Nội. Đơn từ các kiểu thì mình đã soạn sẵn. Bà mẹ Việt Nam anh hùng sau khi ký xong thì đồng chí Thắng đi rải khắp các cơ quan cần thiết. Khi vào việc rồi mình mới thấy đồng chí Thắng và đồng chí Hương có quan hệ rộng kinh khủng. Hầu như đến cơ quan nào đồng chí Hương cũng có người quen để nhờ gửi đơn.
Còn bà mẹ Việt Nam anh hùng thì được trang bị áo chống nắng và băng rôn biển hiệu ra số 1 Hoàng Hoa Thám ngồi thiền. Đúng cái đợt ra ngồi thì hình như cũng có mấy vụ khiếu nại kiện tụng gì đó nên chỗ đó cứ gọi là chen chúc đồng đúc vl ra.
Đen cái là vừa mới ngồi được có nửa buổi thì bà mẹ Việt Nam anh hùng đã bị hốt lên xe thùng đưa về Hà Đông. Mình nhận được tin báo thì phi ngay xuống dưới đó. Nhưng đến nơi thì đã thấy cụ được thả ra. Vì bố bảo thằng nào dám động vào bà mẹ Việt Nam anh hùng chứ.
Vừa được thả thì cụ bảo mình: Cháu lại cho bà về chỗ cũ. Bà đòi bằng được công lý cho con bà mới thôi.
Ba ngày liền ngồi thiền ở đó. Đến ngày thứ tư (do có tác động) nên cụ được đồng chí X mời vào nói chuyện. Sau đó thì có chỉ thị gửi về UBND tỉnh TH và TAND tỉnh TH yêu cầu làm rõ nội dung vụ án.
Vậy là kết quả thu được từ 2 mặt trận đó tương đối khả quan. Mặt trận còn lại, thì đồng chí Hương tiếp tục ra tay, chắp mối cho sếp mình gặp đồng chí thẩm phán toà tối cao thụ lý phúc thẩm vụ án này. Sau khi gặp về thì sếp mình rất phấn khởi, nói vụ này vẫn có khả năng. vậy là 2 thầy trò lại lăn vào chỉnh sửa và bổ sung bản luận cứ.
Có một điều lạ là Suốt thời gian đó, em Hoa luôn chánh mặt mình, gọi điện cũng không nghe máy. Hỏi đồng chí hương thì đồng chí ấy báo là em Hoa đang phải đi lo giải quyết một việc khác. Không có mặt ở Hà Nội.
Dù lo lắng và suy nghĩ về em Hoa rất nhiều nhưng mình phải tạm gác lại.
Phiên toà phúc thẩm ngày càng gần.
BẢN LUẬN CỨ :
GỬI ANH EM ĐỌC TẠM BẢN LUẬN CỨ TRONG LÚC MÌNH VIẾT TIẾP CHAP MỚI.
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
----------***----------
BẢN LUẬN CỨ BÀO CHỮA CHO BỊ CÁO DVH VÀ BẢO VỆ QUYỀN, LỢI ÍCH HỢP PHÁP CHO BÀ NTA
(Vụ án gây rối trật tự công cộng xảy ra ngày xx/yy/zzz, tại khu vực sông zzzz thuộc xã TT, huyện TH, tỉnh TH)
Kính thưa hội đồng xét xử, thưa vị đại diện Viện Kiểm Sát Nhân Dân, thưa các luật sư đồng nghiệp và toàn thể quý vị có mặt tại phiên tòa ngày hôm nay.
Tôi là luật sư xxxxxx – thuộc Đoàn Luật Sư Thành phố Hà Nội.
Theo yêu cầu của ông DVH và bà NTA, được sự chấp thuận của tòa án nhân dân tỉnh Thanh Hóa (theo giấy chứng nhận người bào chữa số 36/2012/HSST-GCNNBC), hôm nay tôi tham dự phiên tòa với tư cách là người bào chữa cho ông DVH và người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bà NTA.
Căn cứ vào hồ sơ vụ án và các văn bản, tài liệu, chứng cứ thu thập được, tôi – với tư cách là luật sư bào chữa cho bị cáo DVH và luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của đại diện bị hại bà NTA xin đưa ra một số quan điểm và kiến nghị của mình góp phần giúp hội đồng xét xử có thể xem xét vụ án một cách toàn diện khách quan và đưa ra phán quyết đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp cho những người có liên quan đến vụ án.
Trước hết, tôi xin tóm tắt nội dung vụ án như sau
Trên địa bàn tỉnh TH những năm gần đây nạn khai thác cát trái phép của một số cá nhân, tổ chức coi thường pháp luật đang có chiều hướng gia tăng mạnh mẽ. Như tại xã TT, hành vi trái pháp luật của các thuyền hút cát đã khiến hàng trăm ha diện tích đất và hoa màu của người dân bị xói mòn, sụt lở, gây thiệt hại nghiêm trọng cho toàn thể các hộ dân sinh sống tại xã.
Mặc dù chính quyền địa phương đã rất nhiều lần tiến hành làm việc, xử phạt đối với các chủ thuyền khai thác cát trái phép, nhưng các thuyền này vẫn ngang nhiên thực hiện việc khai thác cát trái phép. Thậm chí bọn chúng còn nhiều lần có hành vi chống lại người thi hành công vụ khiến chính quyền địa phương gần như bất lực và để thả nổi, không kiểm soát các hoạt động này. Người dân địa phương do quá bức xúc vì bị mất đất, mất hoa màu cũng như tiếng ồn suốt ngày đêm của các thuyền khai thác cát này nên đã nhiều lần cùng nhau tham gia đuổi các thuyền khai thác cát trái phép để bảo vệ đất và hoa màu của mình.
Đỉnh điểm là vào khoảng 10 giờ, ngày 25/01/2012 có từ 40 đến 50 tàu thuyền khai thác cát trái phép tại mỏ cát 63 xã TT, huyện TH, tỉnh TH. Quá bức xúc nên nhân dân xã TT đã lên đê hô hào xua đuổi các thuyền khai thác cát này nhưng chúng vẫn bất chấp và ngang nhiên tiếp tục khai thác cát. Vì thế, một số người dân đã nhờ ông LQV lái đò ngang đi ra khu vực khai thác cát để xua đuổi. Trên thuyền lúc đó có anh Phương nhà báo, và anh Đông Bí thư đoàn xã cùng khoảng 20 người dân – hầu hết là người già và thanh thiếu niên.
Thấy thuyền của người dân ra đuổi, các thuyền hút cát tưởng là thuyền của đoàn kiểm tra liên ngành ra bắt nên tất cả các thuyền hút cát bỏ chạy, bỏ lại một thuyền xi măng của NVP ở xã Hà Phú, Hà Trung bị chết máy không chạy được. Người dân đi trên đò quyết định đưa chiếc thuyền xi măng trên về trụ sở UBND xã giao nộp, xử lý theo quy định. Anh Vinh chủ đò đã nhảy xuống thuyền buộc dây nối để kéo thuyền về. Thuyền vừa chạy được một đoạn thì có 2 chiếc thuyền sắt, một thuyền của NVN và một thuyền sắt nhỏ của ĐVC với khoảng 50-60 người đuổi theo. Sau đó thuyền sắt lớn của NVN đã đâm thẳng vào đò ngang của người dân xã TT khiến chiếc đò ngang bị hỏng mui, chao đảo suýt bị chìm. Sau đó những người trên thuyền sắt với dao, kiếm, gậy gộc, đã nhảy sang đánh chém khiến phần lớn người dân xã TT phải nhảy xuống sông để trốn thoát.
Hành vi này của những người trên thuyền hút cát đã dẫn đến hậu quả là 3 người bị chết và 6 người bị thương.
Sau đó vụ việc được cơ quan điều tra tiến hành khởi tố điều tra. Trong bản kết luận điều tra lần đầu cơ quan điều tra đã xác định hành vi của 7 bị can tham gia vụ án phạm tội “Cố ý gây thương tích” theo quy định tại Điều 104 BLHS. Và Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Thanh Hóa cũng đã có cáo trạng truy tố các bị can với tội danh trên.
Nhưng tiếp theo đó, tòa án nhân dân tỉnh TH đã ra quyết định trả hồ sơ yêu cầu điều tra bổ sung. Sau đó cả cơ quan điều tra, viện kiểm sát và tòa án nhân dân tỉnh TH đều thống nhất thay đổi tội danh đối với 7 bị can trên sang tội : “Gây rối trật tự công cộng”. Ngày 24/02/2012 tòa án nhân dân tỉnh TH ra bản án số 08/2012/HSST tuyên các bị cáo phạm tội gây rối trật tự công cộng với mức hình phạt từ 4-5 tháng từ giam.
Phiên tòa phúc thẩm đã hủy bản án sơ thẩm và yêu cầu điều tra lại.
1 Với tư cách là luật sư bảo vệ cho bị cáo DVH, quan điểm của tôi như sau:
Theo như bản cáo trạng số 43/CT-VKS-TA thì viện kiểm sát nhân dân tỉnh Thanh Hóa truy tố thân chủ của tôi - ông DVH về tội gây rối trật tự công cộng vì hành vi: “mượn đò, lôi kéo mọi người đi đuổi các thuyền hút cát”. Tôi xin khẳng định lập luận trên là không có căn cứ và thiếu sức thuyết phục bởi những lý do sau:
Thứ nhất: Ông DVH không tham gia tổ chức, lôi kéo mọi người đi tham gia đuổi các thuyền hút cát.
Theo như lời khai của các nhân chứng hồ sơ vụ án thì việc đi đuổi các thuyền hút cá vào ngày 25/1/2010 là hành động tự phát do bức xúc của người dân xã TT chứ không phải do DVH đứng ra tổ chức. Cụ thể:
Lời khai của NQDtại bút lục số 265 thì việc lên thuyền là do: “Nhiều người rủ tôi và tôi cũng rủ một số người” lời khai này cũng thống nhất với lời khai của Dương Văn Tới tại bút lục số 233 : “Người ta bàn tán về chuyện có nhiều thuyền hút cát, thấy nhiều người lên thuyền tôi cũng lên theo” và lời khai của Lê Trọng Trung tại bút lục số 245: “Tôi lên chiếc thuyền của ông Vinh đi đuổi những thuyền hút cát theo sự kêu gọi của những người trên thuyền, tôi đi mà không được gì và không ai hứa cho hưởng lợi gì”. Không những thế, theo lời khai của ông NĐĐ – Bí thư xã TT tại bút lục số 237 thì: “Sau khi tôi và anh Dũng lên thuyền thì anh Hà ở thôn 4 xã TT mới đến và lên thuyền”
Kính thưa hội đồng xét xử, những lời khai trên cho thấy việc cáo trạng của viện kiểm sát nhân dân tỉnh TH quy kết thân chủ tôi – ông DVH: “phát hiện thấy nhiều thuyền khai thác cát tại bãi cát mà Hà đang làm thủ tục xin được cấp giấy phép thăm dò và khai thác cát, nên DVH đã tự động tổ chức mượn chiếc đò ngang của ông LQV ở xã TT huyện TH đồng thời DVH đi gọi nhiều người ở xã TT lên đò” là hoàn toàn không có căn cứ.
Thân chủ của tôi không phải là người tổ chức, rủ rê, lôi kéo mọi người đi đuổi các thuyền hút cát, mà đây hoàn toàn là do sự bức xúc của người dân xã TT. Thân chủ của tôi cũng không hề có bất kỳ động cơ vụ lợi nào khi lên đò đuổi các thuyền hút cát bởi việc xin cấp phép khai thác cát của thân chủ tôi đã diễn ra từ năm 2007 và đã chấm dứt trước thời điểm vụ án diễn ra rất lâu.Việc viện kiểm sát đưa thông tin này vào với hàm ý thân chủ tôi vì vụ lợi mà tổ chức mọi người đi đuổi các thuyền hút cát là suy đoán và áp đặt.
Việc lên thuyền của thân chủ tôi là do thấy trong số người lên thuyền có rất nhiều người già và trẻ nhỏ đồng thời lo sợ số người này ra sông sẽ xảy ra xô xát với bọn cát tặc. Vì thế khi lên thuyền thân chủ tôi có nói: “Báo cáo các ông và các cháu, ta ra sông tuyệt đối không được ai đánh nhau, nếu có thuyền nào chống lại, ta giữ lại mang về báo cáo UBND xã và công an xã”. – Bút lúc 263 – Lời khai của Lý Thế Đô.
Mặt khác thời điểm đó, trên thuyền đã có rất nhiều người bao gồm cả anh NĐĐ - bí thư xã TT. Việc cáo buộc ông DVH tổ chức, lôi kéo xúi giục mọi người tham gia đuổi các thuyền hút cát là hoàn toàn không có căn cứ.
Thứ hai: Hành vi đi đuổi các thuyền hút cát trái phép của những người dân xã TT không phải là hành vi vi phạm pháp luật.
Việc khai thác cát trái phép trên đoạn sông thuộc xã TT trong nhiều năm qua đã ảnh hưởng rất lớn đến đời sống của người dân trong xã như làm sạt lở nhiều diện tích trông hoa màu cũng như hệ thống đê điều trong xã. Không những thế tiếng ồn của hàng trăm máy hút cát suốt ngày đêm ảnh hưởng đến sinh hoạt của toàn bộ người dân trong xã, đặc biệt là việc học tập của các cháu đang trong độ tuổi đi học.
Suốt nhiều năm qua, chính quyền địa phương gần như không làm được gì trong việc ngăn chặn hành vi khai thác cát trái phép của những người khai thác cát trái phép.
Vì vậy việc người dân bức xúc và thay mặt chính quyền đi bảo vệ tài nguyên quốc gia là hoạt động giúp đỡ chính quyền và cần được khuyến khích và tuyên dương.
Kính thưa hội đồng xét xử nếu những người đi bảo vệ tài nguyên quốc gia lại bị quy kết là có tội thì kỷ cương phép nước để đâu. Nếu ngày hôm nay, Hội đồng xét xử tuyên thân chủ tôi là có tội thi tôi và những người có mặt tại phiên tòa này đều chắc chắn rằng người dân xã TT nói riêng và người dân cả nước nói chung sẽ không có ai dám đứng lên bảo vệ tài nguyên quốc gia nữa.
Trên đây là quan điểm của tôi bảo vệ cho bị cáo DVH bị viện kiểm sát nhân dân tỉnh Thanh Hóa truy tố về tội “Gây rối trật tự công cộng”
2 Với tư cách là luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bà NTA – mẹ của bị hại PXQ, quan điểm của tôi về việc định tội danh của ĐVC và đồng bọn như sau:
Kính thưa hội đồng xét xử, bản kết luận điều tra, bản cáo trạng và cá nhân tôi cũng nhận định rằng đây là vụ án có tính chất đặc biệt nghiêm trọng với số lượng đông người tham gia và gây hậu quả làm nhiều người chết, nhiều người bị thương. Tuy nhiên việc bản cáo trạng cho rằng: “do có đông người tham gia lộn xộn, những người này lại không biết rõ về nhau nên không chứng minh được cụ thể hành vi gây thương tích của các bị can” qua đó thay đổi tội danh của các bị cáo từ “Cố ý gây thương tích” sang “Gây rối trật tự công cộng” là không có căn cứ và thiếu sức thuyết phục.
Với diễn biến sự việc và lời khai của các bị cáo, người bị hại và nhân chứng, tôi nhận định rằng việc nhảy xuống sông của những người dân đi trên đò ngang làm 3 người bị chết là hậu quả của hành vi đâm thuyền sắt vào đò ngang và nhảy sang đánh chém của những người đi trên 2 thuyền sắt khai thác cát là hoàn toàn có căn cứ. Vì vậy theo chúng tôi, không chỉ 7 bị can đang bị truy tố mà tất cả những người có tham gia trên hai thuyền sắt khai thác cát đều phải chịu trách nhiệm về hậu quả xảy ra.
Theo quan điểm của chúng tôi, Trong vụ án trên, hành vi của các bị can đã cấu thành tội Giết người theo điểm a, điểm c điểm l, điểm n, điểm o khoản 1 Điều 93 BLHS với các tình tiết: Giết nhiều người, giết trẻ em, dùng phương pháp có khả năng chết nhiều người, có tính chất côn đồ và có tổ chức.
3 người chết trong là hậu quả đặc biệt nghiêm trọng gây hoang mang, bất bình trong người dân xã TT nói riêng và người dân cả nước nói chung thế nhưng cơ quan điều tra chỉ đưa ra kết luận là không chứng minh được cụ thể hành vi gây thương tích của các bị can và đóng hồ sơ vụ án với tội danh chung chung “Gây rối trật tự công cộng”. Đây là việc làm thiếu trách nhiệm bởi nhiệm vụ của vơ quan điều tra là điều tra, thu thập chứng cứ đưa những kẻ phạm tội ra anh sáng. Vậy nhưng trong vụ án này, vì “không chứng minh được” hành vi tôi phạm nên cơ quan điều tra thay đổi tội danh và để mặc 3 người chết và thân nhân trong gia đình họ với nỗi oan khuất không biết kêu ai.
Tuy nhiên, chúng tôi khẳng định: Hoàn toàn có thể chứng minh được hậu quả 3 người chết là do hành vi phạm tội của các bị cáo cũng như những kẻ đi trên thuyền sắt của NVN và ĐVC. Qua việc phân tích hành vi của các bị cáo chúng tôi sẽ lập luận làm rõ nhận định nêu trên. Cụ thể như sau:
2.1 Hành vi của ĐVC tổ chức những người trên thuyền hút cát đuổi theo hành hung người dân trên đò ngang xã TT và dùng hung khí tấn công và tấn công đến cùng gây chết người
2.1.1 Hành vi tổ chức những người trên thuyền hút cát đuổi theo hành hung người dân trên đò ngang xã TT.
Theo lời khai ban đầu của NVN – Chủ thuyển sắt hút cát tại bút lục 410 và biên bản đối chất lần đầu – bút lục 411 thì “Chú C, con rể ông D bảo tôi cho thuyền đi kéo máng xả về”. Đây là những lời khai ban đầu khi vụ án vừa xảy ra và có tính xác thực cao nhất. Tuy nhiên sau khi bị tam giam và trong quá trình điều tra, không rõ vì lý do gì mà NVN lại thay đổi lời khai và nói là do tất cả những người đi trên thuyền hút cát hô hào yêu cầu Ninh đuổi theo đò ngang xã TT.
Phải biết, tại thời điểm đó, tất cả những người đi trên thuyền của Ninh đều là người dân tứ xứ, hành nghề khai thác cát tự do và hâu như không quen biết nhau – (theo lời khai của các bị cáo). Vậy việc họ đồng lòng lên thuyền đuổi theo đò ngang xã TT để lấy lại thuyền của anh Phước – một người không quen biết phải do một người đứng lên kêu gọi, tổ chức và chỉ đạo.
Theo như lời khai của NVN tại bút lục 410, 416 thì Cường là người đi thu thuế cho công ty ông Dựng. “Các thuyền hút cát bất kỳ mua cát ở bãi nào thì đều phải nộp thuế cho công ty ông Dựng là 160.000” (Hành vi bảo kê thu thuế khai thác cát trái phép tôi đề nghị cơ quan điều tra khởi tố và làm rõ ở một vụ án khác). Như vậy có thể xác định, Cường là người có uy tín và quan hệ với tất cả những người dân hút cát ở khu vực này. Việc ban đầu NVN khai C là người yêu cầu N điều khiển thuyền hút cát đuổi theo đò ngang xã TT là hoàn toàn logic và có căn cứ.
2.1.2 Hành vi giết người của ĐVC
Theo lời khai của nhiều người bị hại và nhân chứng trong hồ sơ vụ án cũng như những chứng cứ mà cơ quan điều tra không đưa vào bản kết luận điều tra, thì Nguyễn Văn Cường đã có những hành vi sau:
- Là người đã dùng hung khí trực tiếp tấn công anh Quyền làm anh Quyền ngã xuống sông;
- Là người đạp vào tay anh Quyền khi anh Quyền cố gắng bám vào mạn thuyền và xin tha chết, khiến anh này bị chìm và dẫn đến tử vong;
- Là người bắt những người trên thuyền xi măng nhảy xuống sông nếu không sẽ chém chết;
Chúng tôi khẳng định, hành vi của ĐVC là côn đồ và đặc biệt nghiêm trọng.
Thứ nhất: Hành vi giết anh LXQ.
Theo như lời khai của DVH tại bút lục 275 và lời khai của Lý Thế Đô tại bút lục số 233 thì khi bị Cường tấn công ngã xuống sông, anh Quyền bám vào được mạn thuyền và van xin tha mạng nhưng vẫn bị Cường quyết tấn công đến chết, đạp vào tay để Quyền rơi xuống sông, và còn hô to “cho mày chết”. Đây là hành vi cố ý phạm tội đến cùng, mục đích của Cường là giết bằng được anh Quyền và hậu quả xảy ra (anh Quyền bị chết) có mối quan hệ biện chứng rõ ràng với hành vi phạm tội của Cường.
Đặc biệt, cơ quan điều tra đã bỏ sót tình tiết quan trọng trong biên bản khám nghiệm tử thi. Cụ thể, tại biên bản khám nghiệm tử thi lập hồi 15h30 ngày 29/01/2010 tại bờ sông Mã đối với anh Quyền có nêu rõ: “Cánh tay trái hư thối căng to, da bàn tay xám đen nhăn nheo, kẽ ngón tay và móng tay dính nhiều bùn đất, da tay có nhiều chỗ phồng rộp. Tay phải hư thối căng to, da tay nhăn nheo nhợt nhạt có màu trắng xám...” Như vậy thương tích trên tay phải và tay trái của nạn nhân là không giống nhau, biên bản khám nghiệm tử thi cho thấy tay trái nạn nhân xám đen nhăn nheo có nhiều chỗ phồng rộp mà tay phải lại chỉ nhăn nheo, nhợt nhạt, có màu trắng xám. Tình tiết này đồng nhất với lời khai của anh DVH và ông Lý Thế Đô khi thấy ĐVC đạp vào tay của anh Quyền khiến anh không thể bám vào thuyền nữa – Đây là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của anh Quyền.
Cơ quan điều tra không đưa vào và làm rõ tình tiết này là vi phạm nghiêm trọng tố tụng dẫn đến bỏ lọt tội phạm.
Thứ hai: Hành vi đe dọa, bắt ép những người trên thuyền nhảy xuống sông
ĐVC phải biết rằng, thời điểm diễn ra vụ án là giữa mùa đông rét buốt và địa điểm là giữa dòng sông Mã chảy siết. Kể cả là người bơi giỏi cũng khó có khả năng nhảy xuống sông vào thời điểm đó.
Tuy nhiên Cường đã dùng dao kiếm, hung khí nguy hiểm đe dọa những người trên đò, bắt họ phải nhảy xuống sông nếu không sẽ chém chết.
Lời khai của hầu hết các nhân chứng đều khẳng định nội dung này. Cụ thể:
- Anh NQD tại bút lục 266 có khai Cường bắt những người trên đò ngang của người dân xã TT “nhảy xuống sông nếu không bị đánh”.
- Nguyễn Văn Đảng tại bút lục 260 cũng khai rõ nội dung đe dọa của ĐVC : “Bay có thích chết không, muốn sống thì nhảy xuống sông”
- Lời khai của Dương Văn Tới tại bút lục 233: “Tôi không nhảy xuống sông thì bị đánh vào cánh tay trái sau đó bị đạp xuống sông”
- Đỗ Xuân Trường tại bút lục 243 có khai: “Một người cầm xẻng đập vào mông và bắt tôi nhảy xuống sông nếu không nhảy thì hắn đánh chết” - Lời khai của các nhân chứng khác và của chính ĐVC đều khẳng định Cường là người cầm xẻng nhảy sang đò ngang của người dân xã TT
Cường biết và buộc phải biết việc đe dọa và ép buộc những người trên đò nhảy xuống sông có thế khiến những người này chết đuối nhưng vẫn thực hiện hành vi đến cùng và bỏ mặc cho hậu quả xảy ra.
Hành vi nêu trên của Cường đã có đủ yếu tố cấu thành tội danh giết người theo quy định tại Điều 93 BLHS.
2.2 Hành vi của NVN điều khiển thuyền sắt đâm vào đò ngang của người dân xã TT:
Theo như lời khai của các nhân chứng:
1. Vũ Đình Nhương tại bút lục 248: “Thuyền sắt lượn 1 vòng quanh đò, vòng lại lần 2 thì đi ngang, đâm thẳng vào bên phải của đò làm cho chiếc đò nghiên đi nhưng may mắn không ai ngã xuống sông”
2. Lê Trọng Trung tại bút lục 245: “Thuyền sắt lao thẳng vào thuyền chúng tôi làm vỡ thành thuyền”
3. Dương Văn Tới tại bút lục 233: “Thuyền của chúng tôi bị gẫy thành do thuyền kia đâm vào”
4. Nguyễn Quốc Hợp tại bút lục 225: “Khi đang kéo vô bờ thì có 1 thuyền hút cát to bằng sắt chở nhiều người (khoảng 20 người đàn ông) đến và húc thẳng vào thuyển chúng tôi đang đi”
5. Chính NVN tại bút lục 416 cũng đã thừa nhận “Thuyền của tôi tiến thẳng và đâm vào đò xã TT”, “Tôi đã cho xà lan của tôi đâm thẳng vào phía đầu của đò”
- Khi thực hiện hành vi NVN hoàn toàn tỉnh táo và làm chủ được hành vi của mình.
- Nơi NVN thực hiện hành vi là ở giữa sông và khi thời tiết đang rét đậm.
- Trên đò ngang có rất nhiều người dân xã TT (khoảng 20 người), phần lớn trong số họ là người già và trẻ em.
- Thuyền sắt của Ninh là thuyền có tải trọng lớn và đò ngang của người dân xã TT là thuyền nhỏ.
NVN biết và buộc phải biết hành vi điều khiển tàu sắt tải trọng lớn của mình đâm trực tiếp vào đò ngang của người dân xã TT có thể dẫn đến hậu quả làm đò ngang của người dân xã TT bị chìm và có thể khiến toàn bộ số người trên đò bị chết đuối.
Tuy nhiên, NVN vẫn thực hiện và thực hiện đến cùng hành vi của mình, thể hiện hành vi tăng ga để tàu lớn do anh ta điều khiển chồm lên con đò nhỏ.
Có thể xác định NVN đã hoàn thành hành vi của mình và hậu quả không xảy ra (tại thời điểm đó) là nằm ngoài dự đoán của Ninh.
Vì thế chúng tôi khẳng định hành vi của Ninh có đủ yếu tố cấu thành tội danh giết người theo quy định tại khoản 1 Điều 93 BLHS với tình tiết quy định tại điểm a - giết nhiều người và điểm l - giết người bằng phương pháp có khả năng làm chết nhiều người
2.3 Các cá nhân khác trong vụ án giết người này
Kính thưa hội đồng xét xử, hành vi của ĐVC, NVN là đặc biệt nghiêm trọng, dẫn đến hậu quả là 3 người chết và rất nhiều người bị thương. Tuy nhiên, cần phải nhận định rằng, nếu riêng một mình cá nhân ĐVC hay NVN thì không thể gây ra tội ác như trên. Bọn chúng phải được sự hỗ trợ của tất cả những người đi trên thuyền sắt (hô hào, thị uy, nhảy sang đâm chém ...) thì mới có thể uy hiếp tất cả người dân đi trên đò ngang xã TT. Khiến họ bị thương, sợ hãi đến tột cùng và nhảy xuống sông thoát thân. Vì thế, cá nhân tôi cho rằng, cần thiết phải truy tố tất cả những người đi trên thuyền sắt về tội danh giết người với vai trò đồng phạm.
3 Kiến nghị.
Kính thưa hội đồng xét xử, với những lập luận như trên, tại phiên tòa ngày hôm nay, với tư cách là luật sư bảo vệ cho bị cáo DVH và luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bà NTA tôi xin đưa ra một số kiến nghị như sau:
Thứ nhất: Tuyên thân chủ của tôi – ông DVH vô tội.
Thứ hai: Trả hồ sơ yêu cầu điều tra lại theo hướng định tội danh cho ĐVC, NVN và đồng bọn phạm tội Giết người theo Điều 93 Bộ luật hình sự.
Thứ ba: Mở rộng điều tra với hành vi khai thác cát trái phép, bảo kê khai thác cát trái phép với BVD và công ty HC.
Trên đây là một số quan điểm của luật sư. Đề nghị cơ quan điều tra ghi nhận, có phương án giải quyết và trả lời.
Trân trọng
Hà Nội, ngày … tháng … năm xxx
Luật sư xxxxxx
PHẦN 11
Ngoài lề 1 chút, khi lần đầu tiên mình bày tỏ ý định theo nghề học trường luật sau đó làm luật sư, cả nhà đều cản mình, mấy thằng em họ học luật ra cũng cản mình, hàng xóm láng giềng đều cản mình. Tất cả đều lấy lý do: Ở Việt Nam, Luật sư chả có cái vẹo gì, tất cả đều do thẩm phán quyết định, bản án đã được soạn trước khi mở phiên toà cả tháng (dân trong nghề gọi là án bỏ túi). Luật sư chỉ mấy thằng có quan hệ để chạy án thì mới giàu được, còn lại toàn bọn bỏ đi, thất nghiệp dài dài .... Mình vẫn mặc kệ và đòi thi đại học luật bằng được.
Vào trường, vãn là tâm lý đó. Lớp có 50 mạng thì 25 thằng trong đó là con ông cháu cha. Hoc xong đã ấm chỗ làm nhà nước rồi. Khoản 15 thằng định hướng ra trường sẽ không làm luật sư mà làm pháp chế cho ngân hàng, tập đoàn ... Chỉ còn khoảng 10 thằng theo học lớp luật sư. Nhưng cũng chỉ 1-2 thằng theo đuổi nghề luật đến cùng. Và lý do là: Mà muốn có thẻ luật sư phải mất 6-7 năm vừa học vừa thực tập lâu gần bằng bác sỹ mà có thẻ Luật sư thì làm cái mẹ gì với cái hệ thống pháp luật Việt Nam bây giờ.
Khi mình ra trường, vừa cầm bằng buổi sáng, buổi chiều đã được bố mẹ nhét vào làm ở phòng tổ chức của một công ty con của tập đoàn dầu khí. Lương lậu ngất ngưởng, ăn chơi thác loạn ngút trời. Hầu như chả phải làm gì, chỉ nghĩ cách kê khống hoá đơn, làm giả hồ sơ nhân sự để rút tiền. Mỗi tháng, ngoài lương cứng của mình, mình còn nhận được lương của 4-5 nhân sự ảo khác do mình dựng nên.
Làm được gần 1 năm, thì mình thấy không ổn:
- Kiến thức thì ngày càng hao mòn.
- Mà khả năng nhập kho ngày càng cao.
Hơn hết là khao khát làm nghề luật sư vẫn cháy bỏng.Mình quyết định bỏ việc ở dầu khí và quay lại con đường luật sư. Biết tin mình bỏ việc, bố mẹ mình từ mình 1 năm trời. Cắt bỏ mọi viện trợ. Tết về cũng không nhìn mặt, không cho vào nhà (mình phải ở nhà bà nội trong mấy ngày tết). Ngẫm lại thời gian đó thực sự rất khó khăn. Từ 1 thằng tiêu tiền như nước mình phải thắt lưng buộc bụng, 1 năm trời đi thực tập không lương. Phải nghĩ mọi cách để kiếm tiền trang trải. (Do đó mới có việc xin Tư vấn cho báo để lấy nhuận bút). May mắn là thời gian đó có gấu luôn ở bên cạnh động viên và vạch kế sách cho mình. Và 1 năm sau khi mình rời khỏi công ty bên dầu khí thì bộ sậu bên công ty đó nhập kho hết về tội lạm dụng tín nhiệm. Vụ đó cũng ầm ĩ báo chí một hồi. Bố mẹ mình biết tin mới bỏ qua cho mình. Rồi từng bước từng bước, mình cũng vượt qua và tiếp tục làm trụ lại với nghề luật sư được.
Tính đến thời điểm hiện tại, cả lớp mình chỉ có 3 người có chứng chỉ hành nghề luật. Nhưng 1 ông thì chỉ chuyên đi chạy dự án với xin giấy phép. 1 ông thì chuyển sang bán hàng đa cấp. Ngẫm lại mà thấy buồn. Có thời điểm mình nhìn thấy bạn bè dần dần rời bỏ nghề luật để rẽ sang hướng khác mình đã phải đăng 1stt trên Fb để tự động viên tinh thần mình đại loại là:
"Nếu bất chợt một ngày bạn thấy những người đang đi cùng đường với bạn dừng bước hoặc quay đầu. Đừng vội nghĩ rằng con đường bạn chọn sai. Có thế đơn giản là những người đó không có cùng đích đến với bạn. Hoặc nếu có cùng đích đến thì... chắc là họ mỏi chân. Nếu chân bạn còn đủ khỏe, còn đủ mạnh mẽ, nếu đích đến của bạn đã được xác đinh. Hãy bước tiếp thôi.
Đừng hành động theo đa số. Vì trên thế giới này, người nghèo là đa số, người giàu chỉ là thiểu số mà thôi."
Sau khi theo nghề một thời gian, mình nhận ra rằng, những cái nhận định của mọi người về nghề luật sư là sai bét cả.
Thông thường mọi người đều nghĩ luật sư phải như ở Mỹ, ở Hồng Kong tức là đứng ở trên toà lập luận hùng biện làm rung động lòng người, đổi trắng thay đen rồi dành chiến thắng vang dội, còn ở Việt Nam, trên phiên toà, luật sư có nói cái éo gì thì thẩm phán nó cũng éo nghe. Ăn thua mẹ gì.
Không phải như vậy.
Ở Việt Nam, trước đây thì không biết như nào, nhưng từ khi mình đi làm mình nhận ra rằng: Luật sư giỏi ở Việt Nam không phải là người hùng biện và chiến thắng ở phiên toà. Luật sư giỏi là người buộc thẩm phán phải nghe theo quan điểm của mình trước khi mở phiên toà bằng mọi cách:
1. Dùng tiền thay đổi quan điểm của luật sư là một cách đó là những luật sư chạy án.
2. Dùng pháp luật buộc thẩm phán phải nghe theo quan điểm của mình - đó mới là luật sư chân chính.
Vài dòng kể lể để anh em hiểu rõ hơn nghề luật sư của mình. Mong đừng gạch đá vì làm mất thời gian của anh em.
Lại nói về thời gian 1 tháng trước khi mở phiên toà phúc thẩm. Đây là giai đoạn căng thẳng nhất, quyết định thắng thua của cả vụ án. Ở Việt Nam, phiên toà chỉ mang tính hình thức. Kết quả đã được sắp xếp từ trước đó rất lâu.. Và luật sư cần phải là người tham gia quá trình sắp xếp đó.
Thời gian 1 tháng đó là cuộc đua của 2 bên để đạt được kết quả theo mong muốn của mình.
Team cát tặc, đưng đầu là Dụng và đứng sau là một cơ số các đồng chí tai to mặt lớn khác. Cả những người đương nhiệm lẫn những người đã về thành dưỡng sức từ lâu. Trên danh nghĩa thì 7 thằng bị đưa ra xét xử chỉ là mấy thằng cù bất cù bơ khai thác cát. Nhưng cứ thử để 7 thằng nó xộ khám trên chục năm xem. Bọn nó chả tung hê hết cả những thằng tai to mặt lớn đứng đằng sau, rồi vợ con bọn nó sẽ kéo bầu đoàn thê thiếp lên ăn vạ ở nhà các đồng chí ấy. Rồi phản ứng dây chuyền, dậu đổ bìm leo, ối ông mất chức, ối ông phiêu diêu chỉ vì cái phiên toà đó.
Thế nên, team cát tặc rất tích cực để ngăn chặn điều này. Tiền tấn được đổ ra để mua chuộc báo chí và truyền hình. (thế nên mới có mấy bài báo mà các bạn tìm được viết nội dung đổ lỗi cho team nông dân). Và tiền tấn được đổ ra để đi mua nhân chứng. Rất nhiều đồng chí bị team cát tặc chém toác đầu, cụt tay, sau khi được vợ đồng chí Dựng dắt đi mua SH và vài trăm triệu lót ta thì đều trở giáo quay lại đâm team nông dân. Quyền lực của các đồng chí tay to ở TH phủ bóng xuống tận phòng tài nguyên môi trường huyện TH. Đồng chí đứng đầu team nông dân nghiễm nhiên được lôi ra và quy chụp là người đang tranh chấp mỏ cát với team cát tặc. Rồi chiếc thuyền mà team nông dân dùng để đi đuổi team cát tặc được xác định là thuyền vô chủ, là tài sản bất minh ...
Phe ta cũng không chịu nằm yên. Mình, và đồng chí Thắng được cử về TT nằm vùng để động viên thuyết phục anh em giữ vững lập trường. Thời gian đó mình và đồng chí Thắng,ban ngày thì tập trung mọi người nông dân lại họp bàn (chủ yếu là lên dây cót tinh thần). Cứ 5h chiều là chui vào nhà đồng chí lãnh đạo team nông dân đánh bài, không dám ho he bén mảng ra ngoài.
Cùng lúc đó thì đồng chí Hương và sếp mình tiếp tục chuyển đơn từ đến các cơ quan trên TW (khi viết bài này mình ngồi lục lại hồ sơ thì thấy cái đơn kêu cứu khẩn cấp được gửi đến tất cả 27 cơ quan và cá nhân có thẩm quyền). Bằng quan hệ của đồng chí Hương thì bên mình còn tiếp cận được cả chánh án TAND tối cao cũng như viện trưởng VKS nhân dân tối cao. Các đồng chí ấy cũng chỉ nói: "Sẽ chỉ thị cấp dưới làm đúng pháp luật" chứ không hứa hẹn gì.
Và trên tất cả Mr X là người đứng đằng sau chỉ đạo toàn bộ cuộc chiên này. Mr X cùng phe với mình.
Nhưng phe cát tặc có Mr P. Dù đã về hưu nhưng tầm ảnh hưởng trong BCT và BBT còn rất lớn.
Kết cục vẫn là 50/50.
Và cuối cùng ngày xét xử cũng đã đến
PHẦN 12
Hôm mở phiên toà, Đồng chí thủ lĩnh team nông dân vốn kinh doanh xe khách, đã điều 1 xe 45 chỗ về đưa bà con lên thành phố. Mình với đồng chí Thắng cũng đi cùng lên luôn. 8h30 mở phiên toà, thì tầm 8h đồng chí Thắng nhận được điện thoải của ai đó. Nghe xong, đồng chí ấy quay sang mình nói: "Vụ này chắc chắn ...... rồi". Mình nghe thì bán tín bán nghi. Nhưng cũng để kệ đó thôi.
Lên đến nơi, thì sếp mình với đồng chí Hương cũng đã có mặt tại toà rồi, thêm nữa là cả em Hoa cũng có mặt luôn. Thấy mình, em ấy mỉm cười chào, nhưng cũng không thể hiện thái độ thân thiết gì cả. Mình cũng hơi lăn tăn.
Team cát tặc hôm đó đi đông nghịt luôn. Mà toàn xe máy dã chiến. Chắc cũng phải xấp xỉ 100 người, đỗ xe kín vỉa hè chỗ toà án tỉnh luôn.
Đồng chí Hương với đồng chí Thắng ngồi trên xe không xuất hiện. Chỉ có mình, sếp và em Hoa vào toà.
Xuất trình giấy tờ xong thì cả 3 được cho vào phòng xử án luôn. Còn 2 team nông dân và cát tặc thì không phải ai cũng được vào. Chỉ những người có giấy triệu tập mới được cho qua. số còn lại chia làm 2 phe đứng ở cổng toà gườm gườm nhau.
Vào đến phòng xử án thì mình thấy bên trong cũng đã trật kín. Cũng chia làm 2 dẫy ghê: phe cát tặc ngồi 1 bên, phe nông dân ngồi 1 bên. Ở phía dưới thì có khoảng 20 đồng chí công an ngồi kín 2 dẫy ghế cuối luôn.
Mình không phải luật sư chính thức nên cũng phải ngồi ở dưới cùng với em Hoa, còn sếp mình thì lên trên bàn dành cho luật sư ngồi.
Tranh thủ lúc Hội đồng xét xử chưa vào mình quay mới quay ra nói chuyện với em Hoa:
Mình: Em đi đâu cả tháng trời nay, anh gọi điện cũng không nghe máy. Có chuyện gì vậy.
Hoa: Anh cũng quan tâm đến em sao, thế còn chị QA anh vứt cho ai.
Mình: Em biết chuyện rồi thì anh cũng chẳng dấu, nhưng dù sao đi nữa thì em cũng phải báo cho anh một tiếng chứ.
Hoa: Đùa thôi, lúc quen anh em đã đoán anh có người yêu rồi, nhưng chả sao, khi con tim lên tiếng thì lý trí phải lặng câm.
Đoạn em năm nhẹ tay mình cười nói tiếp: Em có việc quan trọng phải giải quyết, mà không được dùng điện thoại nữa, nên không báo cho anh được.
Mình: Rốt cục thì em đi đâu, việc quan trọng gì, có liên quan đến vụ án này ko.
Hoa: Tất nhiên là phải liên quan đến vụ án này rồi. Anh nghĩ chỉ với ba cái lập luận vớ vẩn của các anh mà đòi xô đổ được cả cái chính quyền TH à.
Mình hơi bực mình nhưng vẫn cố nhịn nói: Em cũng biết là không chỉ có bản luận cứ, bên mình còn chạy khắp nơi để giải quyết vụ này mà.
Hoa cười: Tất cả chả giải quyết được gì. Bọn nó dùng tiền với quan hệ bịt được hết. TH là đất thiêng, đâu phải anh muốn làm gì thì làm đâu. Không có em thì hôm nay không y án mới lạ.
Mình: Em biết kết quả ?? Sao mà biết.
Hoa ghé tai mình thì thầm: Một tháng vừa rồi, em đi gặp người để tạo ra cái kết quả đấy. Em lại không biết.
Mình bán tín bán nghi, đang định hỏi tiếp thì HĐXX bước vào.
Sau khi tiến hành mấy thủ tục bắt đầu phiên toà thì HĐXX bắt đầu thủ tục xét hỏi.
Đầu tiên là hỏi 7 bị cáo. Mà 7 thằng, thằng nào cùng khai vanh vách giống nhau, rằng thì là: Bị cáo chỉ đi đòi lại thuyền hút cát, bị cáo không đánh ai cả, bị cáo biết anh H (thủ lĩnh team nông dân) trước đó đã nhiều lần tranh chấp với bị cáo về việc khai thác cát. Trong lúc hỗn loạn thì ai nhảy xuống sông, ai chết, ai bị thương bị cáo không biết.
7 thằng khai i xì đúc như nhau. Cứ mỗi khi một thằng khai là ở dưới team nông dân lại chửi ầm lên: "Đm, bọn khốn nạn, bọn mày giết người mà còn chối, Đm bọn giết người ... quân khốn nạn ...". Rồi thì team cát tặc ở dưới cũng nhao nhao lên chửi lại. Phiên toà đúng như cái chợ vỡ. Các đồng chí công an lại phải lên quát tháo doạ nạt một lúc mới trật tự lại được.
Sau khi xét hỏi 7 bị cáo thì HĐXX chuyển sang xét hỏi các nhân chứng. Có khoảng 10 nhân chững được mời đến thì cả 10 đều thuộc team nông dân. Thế nhưng có đến 4 đồng chí trong đó do ăn tiền của nhà Dụng nên khai bố láo hết cả.
Mà có tiền họ đóng kịch giỏi lắm nhé, cũng khóc lóc sướt mướt, rồi quay sang chửi đồng chí H (thủ lĩnh team nông dân) là rủ rê lôi kéo con cháu họ ra sông. Làm con cháu họ bị ăn hành .... Thế là lại được một đợt chửi bới nữa từ team nông dân.
Nói túm lại là cái phần xét hỏi ấy đúng như cái hội thi chửi nhau vậy. Từ mấy thanh niên choai choai đến các bô lão 60-70 tuổi cứ là thi nhau chửi. Các đồng chí công an được ngày làm việc hết công suất.
Xung quanh toà các chú nhà báo được bố trí từ trước cũng tha hồ chụp ảnh ghi hình. Đến bây giờ, dù đã tham dự rất nhiều phiên toà, nhưng chưa có phiên toà nào đông vui nhộn nhịp như lần đó.
Xong thì cũng chuyển sang phần tranh luận. Bên team cát tặc thì không có luật sư (họ chả cần thuê luật sư), họ thuê hẳn kiểm sát viên luôn.
Thế nên đồng chí KSV mang tiếng là giữ quyền công tố nhàn nước, nhưng quanh đi quẩn lại thì luận điệu tuyền bảo vệ cho team cát tặc cả. Khổ thân đồng chí sếp mình. Cãi sùi bọt mép ra, nhưng cứ đến đoạn quan trọng để luận tội thì ông thẩm phán ông ấy lại cắt mợ nó mất, kiểu: "Yêu cầu luật sư tranh luận tập trung vào nội dung cáo trạng, không lan man, mất thời gian của phiên toà".
Đờ mờ, cáo trạng truy tố bọn nó tội gây rối trật tự công cộng, không cho lập luận sang tội giết người thì tranh luận cái kiểu lol gì.
Team nông dân ở dưới ức chế lại nhao nhao lên. Trong đó bà mẹ Việt Nam anh hùng giơ tay lên xin phát biểu ý kiến mấy lần nhưng không được để mắt đến. Sau không biết được ai gà bài, cụ ra giữa phòng nằm ăn vạ và khóc mếu nói: "Ôi rời ơi ông Quốc hội ơi, ông Đảng ơi sao tôi khổ thế này, chông tôi, con tôi thì hi sinh, còn thằng con trai tưởng để nương náu tuổi già thì cũng bị bọn nó chém chết. Giờ đến cái bọn chém nó các ông cũng bao che bênh vực thì tôi biết sống thế nào đây"
Rồi cụ đập tay đập chân, giãy lên đành đạch. Thẩm phán với kiểm sát viên cứ trố mắt nhìn nhau không biết phải xử lý sao. Có 2 đồng chí công an nữ, chạy ra khuyên can nhưng cụ vẫn mặc kê, vẫn nằm lăn ra đó khóc mếu và ăn vạ tạo điều kiện cho Báo chí được bữa chụp ảnh thoả thuê.
Sau rốt lại thấy có vẻ mục đích đã đạt được thì sếp mình nháy mình chạy lên đỡ cụ dậy. Vừa đỡ mình vừa nói nhỏ: Cụ yên tâm, vụ này bọn nó phải huỷ án thôi. Cụ về chỗ đi.
Nghe thế cụ mới chịu lật đật về chỗ.
Thêm một hồi tranh luận nữa thì toà tuyên kết thúc phần tranh luận. Đợi toà vào nghị án.
Vừa mới nghe thế thì team nông dân được gà bài trước lại nhao nhao lên gây sức ép. Nhưng rốt cục lại thì HĐXX cũng rút lui an toàn vào hội trường.
Trong lúc đợi HĐXX nghị án, mình quay lại chỗ em Hoa nói chuyện tiếp:
Mình: Thế chắc chắn là huỷ án hả em.
Hoa: Đã có thư tay chuyển vào tận đây. Bố nó cũng ko dám làm trái. Có điều nếu đây là phiên sơ thẩm thì đỡ. Có thể bắt bọn nó tuyên án đúng tội luôn. Vì là phiên phúc thẩm nên chỉ tuyên huỷ án được thôi. Lại phải chiến đấu tiếp lại từ phiên sơ thẩm rồi.
Mình: Nhưng thư tay của ai mà ghê gớm vậy.
Hoa: Sao anh tư duy kém thế. Một đứa lóc chóc như em thì đi gặp ai được cơ chứ. Trừ khi là gặp người thân. Mẹ em cay thằng Dụng này lâu rồi. Nên bắt em phải đi gặp đấy. Mà em thì mỗi ngày cũng chỉ được gặp có 30p. Mất cả tháng trời mới giải thích cho ông ấy hết về nội dung vụ việc đấy. Chắc cũng chỉ thấy em thì ông ấy mới chịu nghe vậy thôi. Đến hôm kia thì mới viết cái thư tay bảo em mang về đưa cho chánh án TAND tối cao.
Mình: Vậy bố e là .... thật hả. Hôm trước em nói thật hả ??
Hoa: Ô hay, thế còn gặp ai mà phải tắt điện thoại cả tháng trời nữa chứ. Hôm đó anh say chứ em có say đâu. Có cần phải diễn lại toàn bộ hay không đây.
Lúc đó mình thực sự choáng váng, dù vẫn còn bán tín bán nghi. Nhưng phần tin đã nhiều hơn một chút.
Lúc sau HĐXX ra tuyên huỷ án thì mình càng tin hơn. Không lý nào, Ms Hương xấu như vậy cơ mà. Gu thẩm mĩ của người này quả là có vấn đề.
PHẦN 13
Rốt cục lại thì HĐXX cũng tuyên huỷ bản án sơ thẩm yêu cầu điều tra và xét xử lại từ đầu.
Team nông dân hò reo như mở hôi. Team cát tặc thì mặt hằm hằm như đâm lê.
Thầy trò mình và các đồng chí Hương, Thắng với em Hoa tất nhiên cũng rất vui mừng phấn khởi rồi. Cả hội kéo nhau đi ăn uống đập phá một bữa ra trò. Sau đó thì sếp mình về Hà Nội, mình kiếm cớ ở lại với em Hoa để xem em ấy "diễn lại từ đầu". :sexy:
Sau khi có cái thư tay của Mr X, bên mình chắc cú là thắng chắc vụ này nên cũng ngãng ra. Thách bố bọn nó cũng ko dám làm trái chỉ thị của Mr X.
Thế nên quãng thời gian 4-5 tháng sau, phía mình cũng chủ động nằm im, gần như không quan tâm gì đến vụ án nữa. Trong thời gian này thì xảy ra một biến cố lớn với riêng cá nhân mình. Khiến mình với em Hoa chia tay. (Chi tiết mình sẽ review trong thread "Yêu người IQ cao" nếu có thời gian và được sự ủng hộ của anh em).
Tưởng rằng mọi chuyện đã an bài, và vụ án cứ thế mà khép lại. Nhưng thật không may cho team nông dân, và không may cho cả bọn mình, thời điểm năm 2012 xảy ra một sự kiện mà người dân cả nước mong chờ (trừ team nông dân và bọn minh). Chỗ dựa vững chắc nhất của bọn mình bị lung lay. Ngay khi một bạn đầu gầu ngành ngân hàng nằm xuống, đồng chí Hương đã gọi điện cho sếp mình báo: "Em ơi, mọi chuyện có vẻ không ổn, em cẩn thận vụ trong TH giúp chị". Sếp mình thì cũng không hẳn là chủ quan đâu. Nhưng thời gian đấy mớ bòng bong kinh tế vỡ ra, rất nhiều khách hàng đến nhờ vả, mình cũng bị cuốn vào guồng quay đó. Mà vụ cát tặc thì nghe chừng có vẻ hòm hòm rồi nên bọn mình cũng kệ.
Một thời gian ngắn sau khi đồng chí đầu gấu ngành ngân hàng bị sờ gáy. Cả nước nhộn nhịp trông ngóng cái gọi là "Lấy phiếu tín nhiệm".
Kinh nghiệm chính trị của bọn mình còn quá non nớt, nên thấy thế cũng cho là điều bình thường. Rồi đùng một cái thì có quyết định đưa vụ án ra xét xử vào đúng 1 tuần trước ngày lấy phiếu tín nhiệm.
Ngay khi có quyết định, đồng chí Hương cuống cuồng gọi điên cho sếp mình. Sếp mình lúc đó đang say đòn một vụ bên phía ngân hàng nên sai mình đến gặp đồng chí Hương lên phương án. Mình thì sau khi chia tay em Hoa cũng rất ngại gặp mẹ em ấy. Nhưng sếp bảo thì phải nghe.
Tối hôm đó, mình chạy xuống nhà đồng chí Thắng. Mình đến thì đồng chí Thắng và đồng chí Hương đang rất lo lắng và căng thẳng, điều mà trước đây mình chưa bao giờ thấy.Chả chào hỏi gì đồng chí hương nói luôn: Không ổn rôi, bác bảo mình phải tự lo thôi. Bác còn không biết có qua được được đợt này không. Lúc khoẻ không sao, hơi yếu tí là bọn nó vụt ngay. Mà bên kia lực của nó cũng không vừa đâu, người của bọn nó trong BTC cũng đang tập trung toàn lực cho vụ này đấy.
Mình thì chả hiểu cái mô tê gì, cứ đực mặt ra nghe thôi. Đồng chí Hương nói tiếp: Giờ chị em mình phải tự thân vận động thôi. Trước bác đã có thư tay cho chánh án TAND tối cao rồi. Nhưng chiều nay chị lên xin gặp thì đồng chí ấy không tiếp. Mẹ kiếp, hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn. Bọn chó, bác mà qua được giai đoạn này thì để xem bọn nó ăn nói ra sao.
Đồng chí Thắng cười nói: Đàn bà, biết đéo gì về chính trị. Cuối cùng thì lợi ích vẫn kéo các ông ấy lại với nhau thôi. Khi bác ngã có khi cả đám nó xô lại đạp. Nhưng bác đứng lên được bác cũng chả đạp lại bọn nó đâu. Mà lúc đó bọn nó lại quay lại xun xoe như thường. Đừng trách tại sao bọn nó đạp mình, hãy tự trách tại sao mình suy yếu để bọn nó phải đạp. Vì nếu bọn nó ko đạp thì sẽ có thằng khác đạp bọn nó. Chính trị không có người tốt người xấu, không có phe ta phe mình. Chỉ có lợi ích thôi. Còn lợi ích còn được ủng hộ, hết lợi ích thì chỉ có nằm xuống.
Đồng chí Hương nói: Thôi rông dài làm gì, tóm lại bây giờ phải làm sao.
Chả có ai chả lời được. Mặt 2 đồng chí kia đần thối luôn. Lúc đó mình cười nói: "Em nghĩ anh chị chả có gì phải lo, cùng lắm sơ thẩm mình thua, mình lại kháng cáo phúc thẩm. Lúc đó bác khoẻ rồi, lo gì ko ăn được bọn nó"
Đồng chí Hương thở dài đáp: "Biết là thế, nhưng vụ án nó lại kéo dài thêm năm nữa, bao nhiêu kế hoạch dang dở cả". Im lặng một lúc rồi đồng chí ấy tiếp:" Đành phải vậy thôi, chả còn phương án nào khác"
Vậy là đến ngày mở phiên toà, dù biết trước là sẽ thua. Nhưng bọn mình vẫn phải tham gia. Đúng như dự đoán thì toà vẫn giữ nguyên tội danh với 7 bị cáo, chỉ tăng hình phạt tù lên mỗi bị cáo thành 2 năm. Với cả gia đình người bị hại: Bố mẹ thì được nuôi dưỡng đến khi chết, con cái thì được nuôi dưỡng cho đến khi đủ 18 tuổi. Mỗi gia đình còn được bồi thường một khoản khơ khớ nữa.
Ngay sau khi có bản án sơ thẩm, bọn mình tính làm đơn kháng cáo thì lại xảy ra một chuyện bất ngờ làm thay đổi rồi kết thúc toàn bộ vụ án.
----------------------------------------------------------
Cám ơn anh em đã ủng hộ mình trong suốt thời qua.
Thread này quá đủ tranh cãi rồi. Mình không ngại dính dáng đến pháp luật hay nằm vùng. Vì nếu anh em nào quan tâm đến câu chuyện của mình từ thread Khiêu vũ Giữa Bầy Gõ chắc sẽ hiểu mình là người như thế nào. Mình là người biết tự bảo vệ mình. Và ko làm bất cứ điều gì nếu nó ko an toàn.
Nhưng mình có nhận được một số inbox đề nghị dừng câu chuyện. Vì hiện tại đang là thời điểm nhạy cảm. ( đối với các trang mạng xã hội, cũng như các vde về chính trị)
Vậy, vì đại cục. Mình xin dừng câu chuyện này tại đây. Vì nếu ko động đến chính trị thì câu chuyện này cũng chẳng còn gì để nói.
Kết cục lại thì vì nhiều lý do, team nông dân không thể kháng cáo. Vì vậy vụ án dừng lại ở phiên sơ thẩm. Và team cát tặc vẫn chỉ bị mấy mức hình phạt tượng trưng. Vớt vát lại đc là gia đình người bị hại đc bồi thường một khoản tiền. Âu nó cũng là thời thế. Mình đã ko thể đi ngược lại đc dòng chảy của xã hội.
Rất vui vì quãng thời gian 1 tháng qua đã đc chia sẻ vui buồn cùng anh em. Rất hi vọng thời gian tới sẽ đc gặp lại anh em trong một review khác.
